bao đam mê có em trong ngày tháng

Tháng 7 âm lịch ( tháng cô hồn) được xem là tháng xui xẻo nhất trong năm. Theo quan niệm Á Đông, nếu tổ chức đám cưới trong tháng này, tân lang, tân nương sẽ gặp nhiều điều không lành. Dân gian xưa kiêng kị không nên cưới tháng 7 Âm lịch là do quan niệm "tháng Ngâu" là Em cũng vướng trường hợp tính tổng nhiều điều kiện, trong đó có điều kiện về ngày tháng như sau: Tính tổng lũy kế của từng mặt hàng theo điều kiện ngày tháng cho trước. Em dùng 2 công thức là SUMIFS và SUM theo mảng nhưng kết quả vẫn ra #VALUE (file đính kèm). Nhờ anh Trong quá trình làm việc, nếu công việc thực sự hợp với sở trường của bạn, bạn cảm thấy vui vẻ mỗi khi làm nó dù rằng phải hy sinh và nỗ lực rất nhiều. Khi đó nghĩa là bạn đã tìm được đam mê, tìm được “lẽ sống” cho cuộc đời mình. Rất nhiều người loanh Ngay cả tiệc riêng trên biển của họ không suôn sẻ. Nhưng vì thế mà cả 2 muốn gắn kết với nhau nhiều, luôn hướng về đối phương bằng sự chân thành và yêu thương. Cô dâu chú rể và hội bạn khóc như mưa trong hôn lễ ở biển. Mẹ chồng Liêu Hà Trinh ôm con dâu khóc Em ơi mùa Xuân đang có trong tay. Một mùa Xuân thật an vui. Yêu thương chất cao đầy trời. Đau thương đã như chìm sâu ngủ yên. Anh sẽ đón em đi vào mơ. Đưa em đến không gian tuyệt vời. Bỏ quên mưa gió, rời xa giông bão. Vui như tháng năm không già. Và câu hát say mê đời chợt Các ngày lễ quốc tế trong tháng 9. Ngoài các ngày lễ trong tháng 9 nổi bật được chúng tôi nêu ra ở bên trên, chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu về các ngày lễ quốc tế khác ở bên dưới đây: Ngày 05/09: Ngày Quốc tế Từ thiện (International Day of Charity). Ngày 08/09: Ngày Quốc tế Evay Vay Tiền. Đời sốngSống với đam mê Thứ ba, 9/9/2014, 0932 GMT+7 Đam mê là gì? Đam mê có phải là thứ mà mỗi con người luôn cố gắng để thực hiện, đạt được? Với tôi, đam mê là ngọn lửa, nó âm ỉ rồi lớn dần lên theo từng năm tháng. Tôi sinh ra với một cơ thể không mấy lành lặn, tôi bị khuyết tật và mắc thêm chứng bệnh “xương thủy tinh”. Cuộc sống của một đứa trẻ quanh năm gắn liền với trạng thái “xương gãy lại lành, lành rồi lại gãy” khiến mọi ước mơ của tôi gần như vụt tắt. Bệnh tật khiến tôi không thể đến trường như bao bè bạn cùng trang lứa. Sự thèm khát được đi học như ngọn lửa muốn thêu đốt một đứa trẻ ốm yếu, quanh năm chỉ biết bò trườn trên chiếc giường tre bé nhỏ. Nhưng chính chiếc giường ọp ẹp đó lại khơi nguồn tri thức cho tôi. Tôi quyết tâm “tìm đến con chữ” vì tôi biết chỉ có biết chữ mới có thể mở ra cho tôi một tương lai tươi tốt. Thế là tôi áp dụng chiến thuật “năn nỉ” mẹ mua sách về dạy cho tôi. Tôi học rất nhanh, chỉ trong vòng một tháng tôi đã có thể làm toán, viết khá thuần thục. Niềm kiêu hãnh vỡ òa trong cô bé chín tuổi là tôi. Từ ngày biết chữ, tôi lại mong muốn mang những con chứ ít ỏi mà tôi góp nhặt được san sẻ lại cho các em nhỏ xung quanh xóm ấp nơi tôi đang sống, “Lớp học tình thương” ra đời từ đó. Mặc dù việc dạy học làm cho cuộc sống của tôi trở nên ý nghĩa hơn, nhưng tôi vẫn canh cánh một nỗi lo âu cùng với niềm mơ ước có một công việc với thu nhập vừa đủ để tôi phần nào giảm bớt gánh nặng cho gia đình. Mặc khác tôi cũng muốn khẳng định giá trị “tàn mà không phế”. Tôi bắt đầu lên kế hoạch. Kế hoạch đầu tiên, tôi xin ba mẹ cho tôi một ít diện tích trong khuôn viên nhà để mở hàng tạp hóa bán. Lúc đầu, ba mẹ ái ngại vì không biết tôi có làm được không. Tôi phải thuyết phục mãi ba mẹ mới tạm an tâm gật đầu chấp thuận ý tưởng “mạo hiểm” của tôi. Được ba mẹ đồng ý, tôi mừng không tả xiết, nhưng ngay lập tức tôi phải đối mặt với vấn đề lớn chính là tiền. Tiền đâu mở quán bây giờ? May mắn là lúc đó dì hai của tôi đã tin tưởng và đồng ý cho tôi mượn ba triệu thời điểm đó với một đứa con nít như tôi thì số tiền ba triệu là cả một gia tài. Có vốn, tôi bắt đầu lên kế hoạch 2 và nhờ chị gái đi chợ lấy hàng cho tôi. Nhờ có khiếu ăn nói, nên quán tạp hóa của tôi lúc nào cũng đông khách. Khách mua chủ yếu là bà con hàng xóm, đặc biệt là các khách hàng nhí ghé mua kẹo, bánh. Quán của tôi với phương châm “Khách tự lựa, tự lấy và tự để lại tiền” vì lúc đó mọi sự di chuyển của tôi chỉ ở trên giường nên tôi chỉ có thể giới thiệu hoặc chỉ cho khách biết hàng nào nằm ở đâu thôi. Cứ như thế, mỗi ngày khi được cầm trên tay những đồng bạc lẻ từ sức lao động của mình. Tôi nghiệm ra một điều “gặp trở ngại không hẳn là thất bại và thất bại không hề đáng sợ. Bởi thất bại mà vẫn kiên trì tiến bước thì đó mới là điều đáng quý”. Hiện tại, quán tạp hóa và lớp học của tôi đã ngưng hoạt động. Thay vào đó là một thư viện miễn phí cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn mọc lên ngay trên diện tích quán tạp hóa ngày nào. Tôi biết xã hội ngày một phát triển, kinh tế khó khăn. Cơm áo, gạo tiền chật vật lắm, nhưng tôi tin ngọn lửa sẻ chia, niềm đam mê hoạt động, sự cống hiến cho cộng đồng trong tôi sẽ vẫn cháy, cháy như chưa hề vụt tắt! Cuộc thi viết "Sống với đam mê" do Báo điện tử VnExpress phối hợp cùng Công ty TNHH Sapporo Việt Nam tổ chức từ ngày 12/8 đến ngày 23/9. Cuộc thi dành cho mọi công dân Việt Nam từ 18 tuổi trở lên. Độc giả gửi bài dự thi tại đây. Huỳnh Thanh Thảo Tạm biệt tháng của chòm sao Thiên Bình và đón chào sự trở lại tuần hoàn của cung Bọ Cạp. Khoảng thời gian này có rất nhiều điều mới lạ và bí ẩn đang chờ bạn khám phá. Vì vậy, hãy luôn giữ một năng lượng tích cực để thực hiện tốt các hoạt động. Nếu bạn có đang cảm thấy lo lắng về niềm đam mê trong bạn có dấu hiệu suy giảm thì cũng đừng lo, dưới đây là 5 bí quyết giúp bạn vẫn duy trì được tính đam mê, nhiệt huyết trong tháng của cung Bọ Cạp. Tháng này là tháng của cung Bọ Cạp, của sự sẵn sàng, thiết lập và tái sinh. Từ ngày 23/10 – 22/11, năng lượng của chúng ta tập trung cho tất cả những gì liên quan đến tình cảm, cảm xúc. Đây cũng là thời gian để đổi mới và chia sẻ. Nếu bạn có cảm thấy năng lượng hay niềm đam mê của mình có dấu hiệu suy giảm thì đừng lo, dưới đây là 5 cách giúp bạn duy trì niềm đam mê trong tháng của cung Bọ Cạp. Tạo sự bí ẩn Người thuộc cung Bọ Cạp yêu thích những gì bí ẩn và mới lạ. Vì thế, trong tháng của cung Bọ Cạp, hãy tạo sự mới mẻ để kích thích tính tò mò ở mọi người. Chẳng hạn, suốt thời gian dài bạn luôn đều đặn cập nhật tình hình của mình lên mạng xã hội. Vậy, để thu hút sự tò mò từ những người xung quanh, bạn hãy dừng lại các hoạt động trên trang cá nhân của mình. Thi thoảng hãy đưa ra một vài gợi ý nhỏ hoặc những câu nói, hình ảnh với nội dung lấp lửng. Điều đó khiến mọi người thắc mắc và tự đặt câu hỏi về bạn. Ảnh Hồi hộp xuất phát từ những thắc mắc, đoán mò và hành động đang trải nghiệm. Nếu bạn cảm thấy niềm đam mê của mình có dấu hiệu giảm dần, hãy nhanh chóng tìm kiếm những gì khiến bạn thắc mắc và tò mò. Việc này giúp bạn lấy lại hứng thú để tìm tòi và khám phá. Một nụ hôn không bao giờ chỉ là một nụ hôn Bọ Cạp tượng trưng cho sự gần gũi và hợp nhất. Bạn biết đấy, Bọ Cạp là một cung hoàng đạo tò mò và thích khám phá. Đặc biệt hơn khi tháng này, Nữ thần tình yêu quay trở ngược lại và tác động lên chòm sao Thiên Bình. Điều đó khiến các cung hoàng đạo có xu hướng thay đổi các dấu hiệu cũng như những kế hoạch trước đó. Lúc này Bọ Cạp có nhu cầu muốn gần gũi hay có những phút giây lãng mạn bên cạnh nửa kia. Và bạn biết đấy, một nụ hôn không bao giờ đơn thuần chỉ là một nụ hôn. Nhưng trước khi có ý định “gần gũi” người kia, hãy xem xét và xác nhận lại. Ảnh Bạn cũng có thể sử dụng những biện pháp an toàn đề phòng trường hợp không hay xảy đến. Một cách tốt nhất để giúp bạn có thể “gần gũi” đối phương mà không sợ xảy ra “sự cố” đó là đặt vòng. Việc làm này vừa an toàn, nhanh chóng, lại giúp bạn và người kia có những phút giây thoải mái mà không sợ bị “tụt mood”. Mọi thứ trên đời đều tồn tại hai mặt Bọ Cạp là hóa thân của đại bàng. Loài chim có đôi mắt sắc và sở hữu trí tuệ đáng nể. Những người thuộc cung Bọ Cạp là những người cực kỳ tập trung và nhạy bén. Mùa này khiến bạn trở nên muốn tập trung nghiên cứu và xem xét mọi thứ kỹ càng hơn, đặc biệt là về công việc, khiến bạn chăm chú nhìn về một hướng. Điều đó mặc dù giúp bạn tiến nhanh đến đích hơn, nhưng lại làm bạn xao lãng những thứ xung quanh. Hoặc, bạn chỉ nhìn về mặt nổi của sự việc mà hoàn toàn không để tâm đến mặt chìm của nó. Ảnh Vậy nên lời khuyên cho bạn là hãy để ý và xem xét kỹ lưỡng mọi việc vì cái gì cũng có cả mặt tốt lẫn mặt xấu. Tránh tình trạng chỉ chăm chăm nhìn về một phía khiến bạn trở nên mệt mỏi hay chán nản. Dập tắt những xúc cảm tiêu cực Một số điều được xem như bản năng của cung Bọ Cạp xuất hiện trong tháng này là ghen tuông, tính chiếm hữu, khả năng cạnh tranh hay hoang tưởng… Bọ Cạp là cung hoàng đạo dưới sự cai quản của thần Pluto, người có thể làm nảy sinh các vấn đề về sự thống trị, tính kiểm soát hay thao túng các cảm xúc tiêu cực… Bạn không phải xấu hổ về những suy nghĩ, cảm xúc tiêu cực xuất hiện trong bạn vào khoảng thời gian này. Vì chung quy, đó cũng chỉ là những cảm xúc cần có ở con người và nó tồn tại chỉ để thể hiện những mong muốn của bạn. Điều quan trọng là bạn phải biết cách tiết chế hoặc có thể đổi nó từ cảm xúc tiêu cực sang tích cực. Ảnh Chẳng hạn, bạn cảm thấy giọng nói của người bên cạnh quá lớn khiến bạn cảm thấy khó chịu. Đầu tiên, bạn có thể tự yêu cầu người đó giảm âm lượng phát ra của họ. Hoặc nếu người đó khiến bạn mất tập trung vào công việc. Hãy tìm một chỗ yên tĩnh, là không gian riêng của bạn để tiếp tục công việc. Một giấc ngủ cũng có tác dụng xua tan căng thẳng và bực tức, sau đó bạn có thể tỉnh táo tiếp tục việc làm dang dở của mình. Đây là khoảng thời gian tốt nhất để tái tạo và phát triển Trong khoảng thời gian này, bạn có thể biến những cái cũ thành cái mới và phát triển nó một cách tối đa nhất. Hoặc bạn cũng có thể góp vốn đầu tư vào một cái gì mà bạn yêu thích, cùng những người có sở thích giống bạn. Nhưng trước hết, hãy nhớ rằng số tiền bỏ ra của tất cả mọi người là ngang nhau. Điều đó giúp bạn tránh những sự cố không hay xảy ra ở mức cao nhất. Hơn nữa, việc đầu tư với số tiền bằng nhau giúp mọi người trở nên công bằng hơn. Ảnh Việc tái tạo và phát triển một cái gì đó mà bạn thích tạo sự hứng thú cũng như tăng khả năng khám phá trong bạn. Đồng thời, giúp bạn luôn duy trì năng lượng tích cực. Hãy tưởng tượng ra việc bạn thành công với những sản phẩm do chính tay bạn tạo ra nó, một lần nữa. Điều đó làm bạn cảm thấy phấn chấn và vui vẻ hơn bao giờ hết. — Xem thêm 12 cung hoàng đạo nên ở cạnh những cung nào để được hạnh phúc? 12 cung hoàng đạo nữ Khi nào nên tha thứ, khi nào nên quên? Nhóm thực hiện Lược dịch Ánh Trâm Theo Tạp chí phái đẹp ELLE Nguồn Hôm nay là một ngày có ý nghĩa đặc biệt với bản thân mình, đánh dấu một chương mới trong cuộc đời Từ hôm nay, mình chính thức… thất nghiệp dài hạn! Lần đầu tiên. Kể từ khi ra trường cách đây hơn 7 năm. Không còn phải mài mông trong văn phòng từ 8h sáng đến 5 chiều mỗi người. Không còn phải chờ lệnh của của cấp trên. Không còn phải cắm mặt chuẩn bị báo cáo mỗi cuối tháng. Từ hôm nay, mình bước chân vào con đường mới tự do theo đuổi đam mê, phát triển sự nghiệp cho riêng mình. Do What You Love! Tại sao nghỉ việc? Nghỉ việc chắc chắn không phải là quyết định ngày một ngày hai, nhất là khi bạn đã có gia đình, có con nhỏ cần phải chăm lo. Mình đã cân nhắc ý định này từ giữa năm 2016 nhưng chần chừ mãi đến thời điểm hiện tại – tháng 2/2017 mới dám thực hiện. Một trong những nguyên nhân mình muốn nghỉ việc do không còn hứng thú với công việc hiện tại. Một khi đam mê đã không còn, công việc trở thành gánh nặng, thậm chí là nỗi ám ảnh. Trong khi đó, BH Sports – dự án tay trái của mình – đang ngày càng mở rộng, đòi hỏi mình phải đầu tư nhiều thời gian hơn để vận hành và quảng bá. Đôi khi mình phải làm đến 1-2h sáng, ảnh hưởng nhiều đến sức khoẻ. Quan trọng hơn, Blog Yêu Chạy Bộ càng lúc càng bị ảnh hưởng bài viết ít hơn hẳn do quỹ thời gian của mình càng lúc càng bị thu hẹp. Lịch trình tập luyện chạy bộ – bơi lội cũng đang bị đe doạ khi có quá nhiều việc cần phải ưu tiên trong ngày. Để cân bằng giữa đam mê, sức khoẻ và sự thanh thản, cách tốt nhất là phải từ bỏ công việc ban ngày. Dành toàn bộ thời gian để theo đuổi những việc mình thực sự tâm huyết. Nghỉ việc thôi! Thất nghiệp đâu phải là thảm hoạ! Từ bỏ công việc ổn định là một quyết định quan trọng nhất của mình từ trước đến nay. Nghỉ việc đồng nghĩa mất đi gói bảo hiểm y tế cao cấp cho cả nhà, mất đi cơ hội công tác nước ngoài và quan trọng nhất mất đi một nguồn thu nhập đáng kể mỗi tháng. Nhưng đâu có gì là thảm hoạ! Vẫn còn đó BH Sports đang mang lại khoản thu nhập tương đối. Bên canh đó, còn có trợ cấp thất nghiệp 7 tháng và tiền tiết kiệm. Chẳng lo gì đói! Nhiều người thắc mắc “Tại sao không cố gắng chân trong – chân ngoài’? Nghỉ việc làm chi, mất đi một nguồn thu nhập!“ Khi nhiệt huyết công việc đã không còn, cố gắng níu kéo chi cho thêm mệt mỏi. Chia tay sớm bớt đau khổ! Tiền bạc đâu mang lại niềm vui, chẳng có gì phải tiếc nuối. Mình muốn dành thời gian và tâm huyết cho những việc mình yêu thích viết blog, bán hàng, lập trình web, chơi đàn guitar, chơi với con…hơn là quanh năm suốt tháng cắm mặt làm việc kiếm tiền. Nếu khởi nghiệp thất bại thì mình sẽ đi tìm việc, quay lại kiếp làm thuê để tiếp tục nuôi dưỡng đam mê. Chẳng có gì phải lo! Cứ sai đi vì cuộc đời cho phép. Cứ đam mê dù nhiều người cười chê. Thách thức mới – Cơ hội mới Quyết định nghỉ việc rõ ràng sẽ mang đến nhiều thách thức cho mình và gia đình. Tuy nhiên, bên canh đó nó sẽ mở ra nhiều cơ hội mới. Cho gia đình Đầu tiên, mình sẽ có nhiều thời gian hơn cho gia đình, cho Silk. Nhất là trong giai đoạn vợ vắng nhà hiện nay. Cho tập luyện Mình cũng sẽ có thêm thời gian tập luyện thể thao. Từ giờ thích chạy lúc nào thì chạy, thích bơi lúc nào thì bơi. Mục tiêu chinh phục 42K và chuyển sang chơi triathlon không còn quá xa tầm với. Cho kinh doanh BH Sports sẽ được chăm lo chu đáo hơn thay vì bị đối xử như nghề tay trái như trước. Các sản phẩm sẽ đa dạng hơn, phục vụ tận răng mọi nhu cầu của runner. Đồng thời tương lai chắc chắn sẽ có nhiều chương trình khuyến mãi hơn. Bên cạnh đó, vợ chồng mình còn có vài dự án kinh doanh khác đang lên kế hoạch và sẽ được bật mí trong thời gian tới. Các bạn nhớ ủng hộ nha! Cho sự nghiệp Mình yêu thích lập trình và thiết kế web. Từ giờ, mình sẽ có thời gian tập trung nghiên cứu sâu hơn, học hành nghiêm túc hơn. Mục tiêu đổi nghề từ Engineer kỹ sư sang Web Developer Phát triển web. Các bạn có thể tham khảo thêm các bài viết về web development bên blog cá nhân của mình Cho đam mê âm nhạc Trước đây khi làm ở công ty cũ mình biết chơi guitar kha khá, đã diễn show vài lần. Tuy nhiên kể từ khi cưới vợ và đổi chỗ làm, mình đã tạm ngưng vô thời hạn. Bây giờ là thời cơ để tập luyện lại guitar. Mình cũng đang muốn tập chơi thêm cả đánh trống. Không biết có tham lam quá không ta! Cho blog Yêu Chạy Bộ Cuối cùng, mình sẽ đầu tư nhiều thời gian hơn cho Yêu Chạy Bộ. Chắc chắn sẽ không còn tình trạng lèo tèo một tuần mới ra lò được một bài viết kể lể lảm nhảm nữa. Các bài viết sẽ được đăng thường xuyên hơn, chất lượng hơn. Mục tiêu của mình trong thời gian tới sẽ tiếp tục hoàn thành các series bài viết còn dang dở như các hãng giày chạy bộ, cách chọn size giày, chọn vớ chạy bộ. Đồng thời sẽ có thêm nhiều bài viết đánh giá giày và các phụ kiện chạy bộ – chuyên mục được khá nhiều các bạn yêu thích. Nhớ đón chờ và luôn ủng hộ YCB nha mọi người! Lời kết Vẫn còn quá sớm để đánh giá quyết đinh nghỉ việc – theo đuổi đam mê của mình là chính xác hay sai lầm. Nhưng dù cho kết quả ra sao, mình cũng chăng có gì phải hối tiếc. Điều quan trọng nhất là mình đã dám theo đuổi ước mơ, chịu trách nhiệm với quyết định của mình. Sau này về già sẽ không có gì phải tiếc nuối “Giá như ngày xưa mình …“ Nếu bạn đang tự hỏi công việc của mình trước đây là gì thì bật mí luôn ở đây Mình làm việc cho Nike Việt Nam. Giờ thì đừng ngạc nhiên khi thấy mình toàn sử dụng giày chạy và quần áo của Nike nha ? Xem thêm “sự nghiệp làm thuê” của mình trên LinkedIn. Nãy giờ chém gió có vẻ anh hùng vậy thôi chứ thật ra cũng đang lo lắng lắm. Không biết liệu có làm nên cơm cháo gì không, hay là vài tháng sau phải cầm CV đi xin việc lại 🙁 Các bạn ủng hộ mình thì nhớ ủng hộ YCB BH Sports nha. Cám ơn mọi người đã chịu khó đọc đến tận đây. BẾ GIẢNGĐứng trước cổng trường cấp 2 mà trước đây mình từng học, tôi hơi ngơ ngẩn. Năm ngoái, giờ này tôi đang vùi đầu vào ôn thi, năm nay, tôi về trường với tư cách là học sinh cũ. Đã một năm rồi. Tôi rời xa ngôi trường này một năm, rời xa bạn học một năm, rời xa thầy cô một năm, rời xa cậu ấy một năm.***Giai điệu "After a long time" vang lên, tôi mở điện thoại ra Linh à? Bọn mày đang ở chỗ nào đấy?- Bọn tao ở trong canteen nhé! Gửi xe rồi vào canteen, tôi thấy có hơn chục đứa đang ngồi nhưng... cậu ấy không ở đây. Tôi hơi hụt hẫng. Rõ ràng hôm qua lúc bàn nhau trên facebook cậu ấy bảo sẽ đến bế giảng bắt đầu, bọn học sinh cũ chúng tôi không được ngồi ghế nhựa của học sinh, cũng không được ngồi ghế cao có dựa lưng của giáo viên mà phải ngồi xung quanh bồn cây chỗ cuối sân trường. Xem được một lúc thì thằng Long – một trong hai thằng bạn thân của cậu ấy – đến trường. Từ hồi chơi trò gia đình, tôi với thằng Long là ông cháu, nó lại còn học cùng đội tuyển học sinh giỏi với tôi nên tôi với nó cũng khá Long, đưa tóc mềm đây cháu xoa xem một việc tôi cực ưa thích hồi cấp 2 là xoa tóc thằng Long bởi lẽ tóc nó mượt với cả mềm như kiểu tóc của em bé Nào! Bỏ ra bỏ ra...- Hi hi, tóc mềm như lông chó ^.^- Mày cút -_-Ha ha, thằng Long quá là đáng yêu đi! Nó đưa mắt tìm xung quanh một lượt rồi quay lại hỏi Toàn đâu?- Chưa đến!- Trí đâu?- Ông bị điên à? Ai mà biết?Tôi nổi đóa, tay đang xoa đầu nó chuyển thành đập bốp một cái. Như đã nói thì cậu ấy có hai thằng bạn thân, ba đứa đấy hay đi chơi, hay đi net cùng nhau. Bộ ba của bọn nó có thằng Long, thằng Toàn và thằng... à không, và Nhắc đến Trí một tí mà cũng đánh tao...Thằng Long ôm đầu cằn nhằn, bị tôi lườm cho một A, vừa nhắc mà bọn nó đã đến rồi đây Long vừa nói vừa hất mặt về phía cổng trường. Tôi quay ra, hai bóng dáng đang dắt xe lọt vào trong tầm mắt. Một là Toàn, bạn cùng bàn 2 năm cuối cấp của tôi. Một là cậu ấy, người con trai tôi yêu Mày đi đâu đấy Mẫn?Thấy tôi đi về phía cổng trường, thằng Long gọi với theo À... cháu đi ra đón Lại còn đón Toàn? Bây giờ tao mới biết mày tốt thế cười cười. Tôi thề, đó là một nụ cười vô cùng đểu giả. Được rồi, tôi biết là nó biết rằng tôi vẫn thích cậu ấy. Người ta sẽ chột dạ đấy nhé!- Kệ cháu!Tôi quay người, bước Bảo bối của chạy đến khoác tay thằng Toàn. Vì ngồi cùng bàn lâu nên hai chúng tôi có lắm biệt danh đặt riêng cho nhau. Ví dụ lúc cần nhờ nó nhắc bài tôi gọi nó là "bảo bối" , lúc đùa nhau thì gọi đứa kia là chó, xưng chủ nhưng hầu như nó gọi tôi là chó lùn chỉ vì tôi lùn hơn nó. Nhiều khi tôi nghĩ thế tức là có hai đứa chủ, và cũng là hai con chó luôn à? Nhưng ai dám nói ra với nó? Nó mà biết được lại mỉa tôi tự chửi mình là Mày bị điên?Nó nhìn tôi như quái vật, rút tay ra rồi chạy đến trốn sau lưng cậu Bày đặt ngại -_- lại đây ôm một cái cho đỡ nhớ đó tôi với nó đuổi nhau, đùa nghịch vui vẻ. Còn cậu ấy... bị tôi lơ đẹp. Tất nhiên, chỉ là lơ ngoài mặt thôi chứ tim tôi đã đập loạn hết cả lên rồi. Hôm nay cậu ấy mặc cái áo... ờ, gần như trong suốt, đã màu trắng lại còn mỏng. Cái gì nên thấy đều thấy rồi. Cái gì không nên thấy cũng thấy hết luôn rồi. Này này, máu mũi có nguy cơ phun ra ngoài lắm nhé! Tôi cứ chốc chốc lại liếc cậu ấy một cái. Bỗng nhiên có một cái tay xua xua trước mặt Đau mắt không Mẫn? Nhìn gì mà đắm đuối thế?Thằng Toàn nở một nụ cười đặc biệt bỉ ổi, lại còn buông lời mỉa hết sức thâm thúy nữa. Tôi rất muốn trả lời "Chưa bao giờ đau mắt như bây giờ." Nhưng nghĩ đến trình độ nói đểu của thằng Toàn và thằng Long tôi lại thấy không Ơ hay, chủ nhìn trời nhìn mây, chó ý kiến gì?- Dạo này chó lùn quên hết tôn ti trật tự rồi Này thì tôn ti trật tự này...Tôi đập bôm bốp vào đầu thằng Toàn. Láo toét mà! Đánh nhau một lúc tôi thấy đói, căn bản vì tôi chưa ăn Đói quá! Đi ăn đi ăn nào!Tôi kéo tay thằng Long với thằng Toàn đi vào canteen. Thấy hai thằng bạn thân đi cùng tôi, đương nhiên cậu ấy cũng đi theo. Tôi đi trước, quay lưng về phía cậu ấy, miệng cười tủm tỉm. Aizz từ bao giờ tôi trở nên thủ đoạn thế này?Thằng Toàn không ăn, còn ba đứa bọn tôi ăn bánh mì trứng. Bác bán hàng làm cho tôi trước. Tất nhiên rồi, ai bảo chỉ có mình tôi là con gái chứ. Tôi lấy bánh, đưa cho bác tờ 200 nghìn trong khi bánh mì chỉ có 10 Cháu trả luôn cho hai bạn kia à?- À... tế là tôi không muốn trả cho Trí một chút nào. Tất nhiên, tiếc rẻ gì 10 nghìn cho người mình thích chứ? Nhưng bây giờ bảo tôi phải làm sao? Đòi thằng Long 10 nghìn thì không sao, 2 nghìn tôi cũng đòi. Nhưng cậu ấy thì...đùa nhau à, nhìn thẳng tôi cũng không dám, bảo tôi đi đòi tiền cậu ấy? Nghĩ đã thấy nhức cả óc. Nhưng nếu không đòi, lỡ cậu ấy nghĩ ngợi rồi phát hiện ra tôi vẫn thích cậu ấy thì nguy to rồi. Đừng tưởng tôi bây giờ tính toán thiệt hơn, nhút nhát sợ sệt không dám nhìn cậu ấy là do tôi vốn dĩ như thế. Trước kia tôi thích cậu ấy, cậu ấy cũng thích tôi, tôi bạo gan khỏi nói luôn. Nhưng biết làm sao đây, tính cách mạnh mẽ của tôi bị cậu ấy mài dũa không còn một mống. Một ngày cậu ấy không thích tôi nữa và chúng tôi như thế này Mẫn đần!Tôi cứng Hả?Tôi cứng ngắc quay đầu lại, mắt mở to, tim đập điên loạn trong lồng Này!Cậu...cậu ấy nói chuyện với tôi? Cậu ấy thật sự nói chuyện với tôi kìa. Hu hu hu đã bao lâu rồi cậu ấy chưa nói bất cứ câu gì với tôi? Cậu ấy đưa tờ 10 nghìn cho tôi, tay nhận mà lòng tôi run run. Tôi có xúc động muốn ôm lấy cậu ấy khóc một trận thật to. Tất nhiên, ngoài mặt tôi vẫn tỉnh Long đâu? Tiền!***Sau khi buổi bế giảng ở trường kết thúc, lũ bạn chúng tôi lâu ngày không gặp rủ nhau đi xem phim. Trí đi, và tất nhiên tôi cũng rạp chiếu phim, phim mà chúng tôi xem phải sau 1 tiếng nữa mới chiếu nên cả lũ quyết định đi ăn trước. Lúc đó, trời đổ mưa to. Đây là cái thời tiết quái quỷ gì thế? Gần 10 đứa mà chỉ có hai cái áo mưa giấy bé con con, chúng tôi phải đi thành từng đợt sang quán ăn bên cạnh rạp chiếu phim. Lượt đầu tiên bọn nó đi đến quán ăn rồi có hai đứa cầm áo mưa trở lại để che cho lượt tiếp theo. Lượt đầu Trí nhường mấy đứa con gái, cậu ấy đi sau và tôi cũng ở lại. Lượt sau chỉ còn mình tôi là con gái, cậu ấy nhảy vào dưới một cái áo mưa, tôi cũng lon ton đi vào dưới cái áo mưa đó cùng cậu ấy. Tại sao cậu ấy không nhường tôi? Đơn giản là cậu ấy đâu có coi như tôi tồn tại đâu, đã không tồn tại thì nói gì đến giới tính ở đây? Còn tôi, như đã nói ở trên, Trí cứ xuất hiện là con người tôi trở nên đầy thủ Các cháu ăn gì nhỉ? Nhà bác có phở, bún chả, bún riêu bán hàng hỏi. Tôi muốn ăn Nào nào đứa nào ăn bún chả thì giơ tay đứa chủ trì đứng lên. Ồ Trí giơ tay kìa. Tính dại trai của tôi nổi lên, tay không theo điều khiển giơ lên giống cậu ấy. Aigoo!Gọi món xong xuôi, chúng tôi ngồi chờ bác bán hàng làm đồ ăn. Bàn tôi ngồi có 4 người, có tôi và ba tên bạn thân kia. Tôi rất tự nhiên rút 4 đôi đũa trong ống đũa ra lau sau đó phát cho từng người. Đầu tiên là đũa của tôi, sau đó đưa cho Toàn, rồi mới đến Trí và cuối cùng là thằng Long. Tại sao thứ tự là thế? Bởi đưa cho cậu ấy đầu tiên thì thể hiện thiên vị quá, không được. Đưa cho cậu ấy ngay sau tôi thì cũng vẫn tỏ rõ quan tâm quá, làm như tôi chỉ chăm chăm lau đũa cho cậu ấy không bằng, không được. Nếu đưa cuối cùng thì có khi nào cậu ấy nghĩ tôi vì chuyện dính dáng tình cảm với cậu ấy trước kia mà lạnh nhạt, cũng vẫn không được. Thế nên cậu ấy ở thứ tự không mặn không nhạt là tốt Bún chả ăn được không?Thằng Toàn khều khều mấy sợi bún của tôi, Ngon...Tôi lúng búng trả lời. Có biết trời đánh tránh miếng ăn không hả? Tôi còn chưa nuốt mà! Thằng Toàn lại quay qua khều bún của Trí rồi Ngon lắm à?Đồ thần kinh! Ăn phở mà cứ hỏi bún chả của người ta làm gì?- Cũng bình thường!Trí nói rồi gắp một miếng chả bỏ vào miệng. Hừ, rất đẹp trai! Sau đó cậu ấy chậm rãi nhai rồi nuốt xuống. Hừ, vẫn rất đẹp trai! Trời ơi tôi bị điên rồi, ăn không ăn mà cứ ngồi nhìn con nhà người ta là thế nào? Nghĩ thế tôi vùi mặt xuống ăn lấy ăn để. Thực ra tôi không hề lừa thằng Toàn, bún chả này vào miệng tôi thực sự vô cùng ngon. Có lẽ như người ta bảo đây là mùi vị của hạnh xem phim, tôi đi sau cùng, bọn nó đã ngồi hết vào chỗ rồi, chỗ cuối cùng của tôi ở giữa hàng ghế, phải đi qua trước mặt chúng nó mới vào được. Đi qua trước mặt Trí, thằng Long ngồi cạnh Trí đứng Mẫn, mày ngồi đây Ơ...- Ngồi đi!Nói rồi nó còn nháy mắt với tôi. Cái thằng này!- Này ăn kẹo không?Tôi đưa kẹo cho đứa ngồi cạnh tôi mà không phải Trí. Sau đó đưa cho đứa ngồi cạnh đứa ngồi cạnh tôi. Sau đó đưa cho đứa ngồi cạnh Trí. Sau đó đưa cho đứa ngồi cạnh đứa ngồi cạnh Trí. Sau đó tự bóc một viên kẹo bỏ vào miệng mình. Sau đó lại lấy một viên kẹo ra và...cất lại vào cặp. Sau đó tôi lại lấy nó ra, mân mê cái kẹo mãi và cuối cùng tôi lại cất vào. Haizzzz! Tại sao tôi không cho cậu ấy kẹo ư? Tôi cũng không biết lúc xem phim tôi không dám quay đầu sang phía Trí một tí nào. Tôi sợ cậu ấy phát hiện. Tôi sợ cậu ấy biết tình cảm của tôi chưa dứt thì sẽ lại xa lánh tôi. Khó khăn lắm cậu ấy mới nói chuyện với tôi được mấy câu. Tôi cần dựa vào đó mà bước trên con đường làm bạn bình thường với cậu ấy. Dù tôi rất không muốn!Nghĩ đến đấy, tôi không kìm được quay đầu sang nhìn cậu ấy. Trời, cậu ấy ngủ mất rồi! Tôi nhìn cậu ấy, cứ thế nhìn cậu ấy. Giờ phút này tôi còn quan tâm phim phiếc gì nữa. Tôi nhắm mắt lại, mở mắt ra, vẫn thấy Trí. Tôi lại nhắm mắt lại, mở mắt ra, cậu ấy vẫn yên lành ngủ trước mặt tôi, giơ tay là chạm tới. Ước gì lúc nào cũng như vậy, mở mắt ra là thấy Trí, nếu được thì cuộc sống đúng là thiên đường của tôi đấy. Tôi muốn ngắm cậu ấy lâu hơn chút nữa, chút nữa thôi...nhưng lí trí quá mạnh mẽ đã điều khiển tôi vỗ nhẹ vào vai cậu Này! Dậy! Xem phim mà mày còn ngủ?Nhìn cậu ấy tỉnh dậy, dụi dụi mắt, tôi thật sự tiếc nuối. Dời mắt đi, tôi lại tiếp tục xem bộ phim mà vốn dĩ tôi chẳng để tâm phim, cả lũ chúng tôi đau khổ phát hiện trời mưa to không tạnh. Cứ thế thì làm sao chúng tôi về được nhà chứ? Ngoài trời mưa nên ghế chờ ở trong rạp chiếu phim kín người. Khó khăn lắm mới tìm được một bàn nhỏ có 4 cái ghế trống cạnh cửa kính. Thì đương nhiên con gái được bọn con trai nhường cho ghế để ngồi và tôi là một trong những đứa được ngồi. Tôi ngồi cạnh cửa kính, Trí thì đứng nói chuyện với thằng Long, thằng Toàn đằng sau lưng tôi. Tôi ngồi, cảm nhận cậu ấy ngay đằng sau, rất gần, rất gần. Dù không nhìn bằng mắt, nhưng tôi có thể cảm nhận được. Nhìn mưa bay ngoài trời, tôi chợt cảm thấy cơn mưa này đến cũng không tệ bữa tiệc nào không tàn, cơn mưa rả rích đẹp nhất mùa hè của tôi rồi cũng tạnh. Chúng tôi tạm biệt nhau, mỗi đứa một chiếc xe, đi về nhà, đi về lại cuộc sống của mỗi người. Những việc lúc chào nhau hôm đó, tôi không còn rõ ràng nữa, tôi chỉ nhớ tôi đi chung với Trí một đoạn đường, sau đó tôi rẽ trái, còn cậu ấy rẽ tôi hẹn nhau một năm về trường một lần vào ngày bế giảng. Lễ bế giảng của năm học sau đó, cậu ấy không về. Lũ bạn rủ đi xem phim, tôi nói tôi không đi. Rồi bế giảng của những năm sau nữa, cậu ấy cũng vẫn không Nội, ngày 22 tháng 3 năm 2017240 AMCâu 4Giống câu hỏi của tôiChap 2Ngày gặp anhTác giả sẽ để nó kể trước nhá-Xin chào các bạn, tôi là Trần Ngọc Hân. Hôm nay là ngày tôi đến ngôi trường A mới mà tôi sẽ theo học 4 năm sắp tới, nói thật đây là lần thứ hai tôi tới ngôi trường này, lần thứ nhất tôi đi tới đây vì thi cuộc thi vào lớp chọn môn Anh Văn - chỉ có một môn Anh Văn thôi, không muốn bị nói là khoe khoang nhưng tôi thi vào lớp này số điểm cao nhất 9,5, tôi là một trong ba thủ khoa môn này của khối 6 đấy, tôi cực hãnh diện vì môn Anh Văn của tôi nay đây mai đó lắm. Bây giờ tôi đang trên đường đến trường, các bạn hỏi tôi tại sao không đi xe, vì nhà tôi gần trường hay vì tôi không có điều kiện kinh tế, không, tôi đi được nửa đường với cha thì muốn tự đi bộ tới trường vì tôi muốn hít thở không khí trong lành và ngắm cảnh đẹp, sẵn tiện tập thể dục luôn. Mới nói một chút mà đã đến trường tôi rồi, tôi không biết miêu tả sao nên các bạn tự nghĩ nhá, nhưng một điều rất quan trọng là nó rất mê suy nghĩ làm tôi đâm vào một người, tôi và người đó cùng té xuống. Tôi thấy có lỗi lắm định xin lỗi người ta thì nghe một câu nói làm tôi đen mặt lại."Không thấy đường à nấm lùn, mai mốt đi cẩn thận, té là sẽ bị thương đấy, nấm lùn" Câu nói này được thốt ra tên một tên cao hơn tôi cả cái đầu, mặc dù tôi rất muốn xin lỗi nhưng khi nghe hai chữ "nắm lùn" làm tôi bị tổn thương lòng tự trọng, tôi đã không thèm quan tâm tên đó có sao không mà quăng vào tên đó hai chữ vô cùng lạnh lùng "Xin lỗi". Nói xong tui bơ luôn thằng chả mà đi tiếp. Bình thường tôi không hiền thế đâu nhưng vì thấy thằng chả cũng đẹp trai nên tôi tha cho nó, nếu không thì tui xé xác nó ra rồi quăng cho quạ ăn cứ đi mà không hề biết rằng, người con trai đó mỉm cười dịu dàng nhìn tôi. Tôi cứ đi rồi hòa vào đám người đông đúc ở sân trường, sau đó tôi đi vào lớp của mình, cái trường gì mà rộng quá trời làm tui kiếm một hồi mới thấy. Đi vào lớp tôi đã thấy một thân ảnh quen thuộc, tôi lao tới ôm người đó, nói" Cuối cùng cũng được chung lớp với bà, Người con gái tên đó nhìn tôi cười rồi cũng ôm tôi lại. À quên nói, tôi gặp ở lớp học thêm để ôn thi vào lớp này, lúc đầu tôi là đứa khác loài nhất vì từ trường khác thi vào trường này không giống ai cả, lúc tôi vào lớp học thêm đã thấy - nhìn thấy là tôi thích liền người gì đâu mà vừa hiền, đầm tính, lại dễ thương nữa nên tôi chạy ngay vào ngồi kế luôn. Sau đó tôi phán cho một câu xanh rờn không để tâm quái gì hết, tôi nói với giọng vui vẻ"Xin chào tui là Hân, Trần Ngọc Hân, rất vui được làm quen với bà, làm bạn thân tui nha bà dễ thương quá". Sau khi tôi nói xong thì thấy mình hơi kì tự nhiên cái nhảy vô đòi làm bạn thân người ta mà không thèm biết tên hay cái gì của người ta, nghĩ là sẽ từ chối nhưng lại nhận lời với nụ cười tươi vô cùng"Ừ, tui tên Anh, Trần Phương Anh, rất vui được làm quen với bà làm bạn thân tui nha". Sau bữa đó hai đứa thân nhau quá trời. Quay lại hiện tại, tôi buông ra nhìn xung quanh lớp thì có một cô gái trông xinh đẹp lắm nhìn hai chúng tôi cười khúc khích đáng yêu vô cùng, thế là tôi thích bạn ấy luôn, không nói không rằng nhảy ra trước mặt cô gái đó, vô tư nói"Xin chào, tui là Hân, Trần Ngọc Hân, bà dễ thương quá đi, làm bạn thân tui nha, nha, nha, nha". Cô gái ấy nhìn tôi một hồi rồi cười tươi lắm, nói"Ok, tôi tên Vy, Nguyễn Thiên Vy, bà cũng đáng yêu lắm, tui với bà làm bạn thân tốt của nhau nha và cả nữa, đúng không, chúng mình làm bạn tốt nha". Tôi rất vui vì đã có hai con bạn thân siêu dễ tôi gấp vào lớp để gặp quá nên chưa nhìn kĩ lớp của tôi. Tôi quan sát một hồi thì đầu chảy ba vạch đen, tại sao lại có một cái lớp tồi tàn như vậy ở một ngôi trường rất ư là lớn như thế, mà còn là lớp chọn nữa, lòng tôi não nề vô cùng. Trông nó cũng không hẳn là tồi tàn như tôi nói nhưng đã rất cũ rồi, thua xa mấy cái phòng học của mấy lớp của mấy dãy khác, nhưng thôi kệ, ráng mà chịu thôi. Ở lớp thì chia ra làm 3 dãy bàn, mỗi bàn hai người ngồiỞ lớp tôi chỉ thân được với và Thiên Vy là con gái mà thôi, còn lại đều là con trai hết, mấy đứa con gái lớp này không thích tôi lắm, vì tôi là một trong ba thủ khoa của cái lớp này với lại tôi lại không thích mấy đứa con gái lớp này lắm nên có đứa con gái nào bắt chuyện tôi cũng chỉ ậm ừ trả lời mà thôi, thế là tôi bị cô lập, mà thôi kệ tôi cũng không thèm để ý một hồi thì chuông trường reng lên, tôi vào lớp ngồi ngoan ngoãn, kế bên tôi là Thiên Vy, còn trên tôi là chúng tôi hợp nhau lắm nên cứ nói hoài, tôi có kể hai đứa kia nghe vụ tôi hồi sáng gặp cái tên kia, hai đứa đó nhìn tôi tiếc nuối vì không làm quen với thằng chả, nhưng tôi mặc kệ. Cô giáo chủ nhiệm của tôi bước vào, ấn tượng đầu tiên của tôi về cô là một cô giáo lạnh lùng, nhưng tôi rất thích cô vì trong mắt cô có sự cưng chiều học sinh. Cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi tên là Chi - cô dạy môn Toán, đó là điều tôi thích nhất, nhưng tôi lại tự hỏi lớp chọn này thi đầu vào là môn Anh Văn mà tại sao cô giáo chủ nhiệm lại là cô dạy Toán thế nhở, nhưng mà tôi kệ, tôi vui vì như vậy hơn. Cô chào chúng tôi, rồi tự giới thiệu mình, sau đó cô cho đếm sỉ số thì thấy dư một bạn nhưng không biết là ai, cô đọc tên từng người xong thì có một bạn tự nhiên đứng dậy nói"Thưa cô sao không có tên của em?". Cô nhìn bạn đó trả lời rất bình thản"Cô không biết, trong tờ cô đang cầm là danh sách của lớp này, có 35 người tuyệt đối không có học sinh thứ 36 trong lớp này, vậy thì em không phải học sinh lớp này rồi". Lớp chúng tôi được một phen cười, bạn đó hình như quê quá nên xin phép cô rồi đi luôn, lớp chúng tôi lại tiếp tục sinh hoạt. Cô cho chúng tôi từng người tự giới thiệu với lớp, rất ồn ào nhưng rất vui. Sau đó cô sinh hoạt cho lớp rất nhiều giờ tới lượt tác giả nháCùng lúc đó, ở lớp 9A cũng nhộn nhịp không kém 6A mà còn hơn nữa, nhưng so với 6A thì cái lớp này đẹp hơn nhiều. Có một tên vừa ngẩn người vừa cười làm cho thằng bạn kế bên người đó một phen hết hồn" Minh, mày bị bệnh à, sao tự nhiên ngồi ngẩn người cười như thằng điên thế".Người được kêu đó là hắn - Nguyễn Thiên Minh. Một cô gái trông rất xinh đẹp, đó là nàng - Hồ Anh Thi, nàng lên tiếng"Nó điên đó giờ mày mới biết à, hông chừng là nó ế hoài bây giờ đang buồn đấy, sau này không chừng bắt tao làm vợ nó hông chừng, ôi số tui khổ quá có thằng bạn, chậc... chậc... đẹp trai mà ế". Người được kêu tên nãy giờ là hắn cốc đầu hai đứa kia nói"Bây điên à, tao không có ế nghe con, tao đẹp trai ngời ngời vậy mà ế sao được tự tin ghớm, tao chỉ là đang nhớ một cô bé nấm lùn lớp sáu, thua tao cả một cái đầu hơn nhưng trông đáng yêu lắm bây ơi, lúc bình thường đã đáng yêu rồi, khi giận còn đáng yêu dữ nữa, hình như tao trúng tiếng sét ái tình rồi". Hai đứa bạn thân của hắn nghe xong thì trố mắt nhìn hắn"Theo như mày nói vậy là mày đã nói chuyện với bé rồi đúng không, vậy mày nói chuyện với bé bằng bộ mặt nào của mày vậy, đừng nói với tao là mày lại cái kiểu soái ca nữa nhá, nó với mày mà quen nhau sau này, nó biết mặt thật của mày cũng bỏ mày thôi con" - người vừa nói đó chính là nàng. Hắn chẳng những không tức giận mà còn cười tươi nói với nàng"Tất nhiên tao không muốn nấm lùn thích tao với bộ mặt giả tạo kia nên tao lấy mặt thật nói chuyện với bé luôn, tao chỉ nói một chút mà đã giận dữ rồi bơ luôn tao mày, nhưng đáng yêu lắm". Nàng"Nhưng....", "Nhưng nhị gì, kệ tao đi, cô vô rồi kìa". Thế là cuộc nói chuyện kết thúc, nhưng có ai biết mỗi người một vẻ, thằng bạn thân của hắn thì miệng vẫn còn mở, nàng thì ánh mắt đượm buồn nhìn hắn, còn hắn thì mảy mê nghĩ tới "nấm lùn" của mình mà chẳng thèm để ý gì là một buổi sáng ở trường cứ trôi qua như thế dành cho cặp đôi của chúng ta Mới nhất Thời sự Góc nhìn Thế giới Video Podcasts Kinh doanh Bất động sản Khoa học Giải trí Thể thao Pháp luật Giáo dục Sức khỏe Đời sống Du lịch Số hóa Xe Ý kiến Tâm sự Thư giãn Tag Mới nhất Cũ nhất Tại sao người về hưu nên có thú vui riêng? MỹCó niềm đam mê, cho dù là cơ khí hay sưu tầm, tình nguyện hay du lịch, đều có thể nâng cao sức khỏe tinh thần và thể chất của người về hưu. Cặp vợ chồng chi tiền tỷ làm nhà di động trên xe tải Hà NộiAnh Trịnh Quang Huy tự tay thiết kế chiếc xe tải 3,5 tấn thành nơi ở đủ tiện nghi, đưa gia đình đi du lịch, sống trường kỳ trên căn nhà di động. Chàng trai bỏ làm nhân viên bán ôtô về nuôi vẹt sinh sản Hà NộiĐang có thu nhập ổn định trong lĩnh vực ôtô, Nguyễn Trọng Dương từ bỏ để dành hết thời gian nuôi vẹt sinh sản vì yêu thích loài yến phụng thông minh, tình cảm. Chi tiền tỷ tự chế tạo xe đua thể thao F4 Hà NộiAnh Nguyễn Hải Đính chế tạo thành công xe đua F4 đạt vận tốc 140 km/h sau gần một năm với chi phí gần một tỷ đồng để thỏa mãn đam mê tốc độ. 5 lần thi lại đại học để được học ngành mơ ước Mười năm, bốn lần thi trượt đại học, có những lúc tôi tưởng đã phải từ bỏ giấc mơ từ nhỏ của mình khi cứ liên tục thiếu 0,3-0,5 điểm. Nhân viên phục vụ đam mê trêu khách hàng Bằng cách mang theo mô hình món ăn khách gọi, anh chàng nhân viên khiến không ít phải bất ngờ. Cô gái làm bánh siêu thực Bạc LiêuNguyễn Hồng Đào từng học kế toán nhưng bỏ việc sau một tháng đi làm vì không thích, bất ngờ tìm thấy đam mê của đời mình khi đi làm thêm ở một tiệm bánh ngọt. Chàng trai miền núi làm Su-30MK2 mô hình Yên BáiHoàng Văn Khôi dân tộc Tày ở huyện Lục Yên tìm hiểu và làm thành công nhiều máy bay mô hình, thoả mãn đam mê và bán thu về hàng chục triệu mỗi tháng. Bảo tàng bóng đá của doanh nhân Hà Nội Sưu tầm được hàng trăm chiếc áo còn nguyên vết bẩn trên sân của cầu thủ, anh Quốc Cường còn được những ngôi sao hàng đầu làng túc cầu quay video chào hỏi, ký tặng. Nặn tượng sinh vật thần thoại, kiếm trăm triệu đồng mỗi tháng Ở tuổi 25, Nguyễn Hải Âu bỏ nghề thiết kế nội thất để theo đuổi đam mê nặn tượng đất sét, sau 5 năm có thu nhập trung bình 100 triệu đồng một tháng. Bộ sưu tập cassette cổ tiền tỷ TP HCMSau hơn 5 năm sưu tầm, đến nay anh Lê Phước Trung có hơn 500 mẫu cassette, trị giá khoảng 1 tỷ đồng. Thầy giáo sưu tầm hơn tinh thể TP HCM6 năm qua, thầy Nguyễn Bá Tuyên, giáo viên dạy thiên văn và địa chất, đi nhiều nơi trong nước sưu tầm hơn tinh thể để thỏa mãn niềm đam mê. Giỏi chơi đàn nhưng học Y để chiều lòng cha mẹ Chiều lòng bố mẹ, tốt nghiệp ngành bác sĩ nhi bên Mỹ, có một cuộc sống tuy sung túc, nhưng bạn tôi lúc nào cũng như người vô hồn. Khởi nghiệp với nghề vẽ tranh trên sỏi TP HCMMỗi tháng chị Nguyễn Thị Tuyết Nhung, 31 tuổi ở TP Thủ Đức, vẽ khoảng 500 bức tranh trên sỏi, bán với giá từ đến 6 triệu đồng. Hối hận nghỉ hưu sớm Đúng một năm, một tháng sau khi nghỉ hưu ở tuổi 38, Hùng Tú nộp đơn xin đi làm lại dù tài khoản tiết kiệm đủ cho cả gia đình chi tiêu vài chục năm nữa. Từ bỏ đam mê, về quê lập nghiệp Nhiều người trẻ luôn miệng nhắc đến tư tưởng 'sống vì đam mê', lao theo những ảo vọng nơi phố thị, để rồi nhận ra đời không như là mơ. Bốn năm khổ luyện thành thủ khoa của chàng trai mê múa 18 tuổi, chàng trai Mù Cang Chải mới chính thức được học múa sau nhiều lần bị bố mẹ phản đối. Kỹ sư công nghệ thông tin bỏ nghề đi làm chuông gió TP HCMXưởng chuông gió nhạc thiền của anh Hồng Đức, 34 tuổi, cho ra đời 300 sản phẩm mỗi ngày, giá bán lên tới 12 triệu đồng một bộ. Lãng phí đại học vì nghe theo định hướng của cha mẹ Chọn đại học vì cha mẹ làm trong ngành, có người quen đỡ đầu, nhiều người nhanh chóng nhận ra đó là một sai lầm. Trượt đại học vẫn theo đuổi đam mê Bạn thức dậy trong tình trạng mệt mỏi, cảm thấy áp lực khi phải đối mặt với lịch làm việc, học tập dày đặc lặp đi lặp lại mỗi ngày? "Vẽ" đam mê từ… nút áoLà một người trẻ, trước khi dịch Covid-19 bùng phát, anh Nguyễn Phước Quý Thành sinh năm 1993, sống tại phường Tân Thành, quận Tân Phú, thường xuyên tổ chức những buổi tụ họp, gặp gỡ cùng bạn bè. Suốt hơn hai tháng qua, khi dịch bệnh diễn biến phức tạp, liên tục áp dụng các chế độ giãn cách, chàng trai 28 tuổi đôi khi không tránh khỏi cảm giác buồn chán, tẻ nhạt khi phải ở sau một khoảng thời gian ngắn, anh Thành đã "xốc" lại tinh thần và tìm cách để thích nghi với nhịp sống trong mùa thích và bắt đầu mày mò làm tranh bằng các vật liệu tái chế như cúc áo, hạt cườm nhựa, bìa giấy… từ 3 năm về trước, những bức tranh mà chàng trai này làm thường hướng tới nội dung phản ánh về sự ô nhiễm, kêu gọi cộng đồng chung tay bảo vệ môi trường, nói không với rác thải nhựa. Đầu năm 2020, khi dịch Covid-19 xuất hiện và bùng phát tại Việt Nam, với mong muốn cổ vũ, động viên mọi người cùng nhau chống dịch, anh Thành đã "chuyển hướng" nội dung hình thành ý tưởng độc đáo về những bức tranh làm bằng cúc áo, truyền tải thông điệp "chung tay phòng ngừa dịch Covid-19" đến cộng tranh làm từ nút áo mang thông điệp kêu gọi mọi người chung tay đẩy lùi dịch tại, trong bối cảnh dịch bệnh kéo dài, những ngày giãn cách chính là cơ hội giúp chàng trai này "vẽ" tiếp đam mê."Mùa giãn cách, ít việc, ít vi vu và chỉ ở nhà, tôi đã có nhiều thời gian hơn để tập trung và phát triển dự án làm tranh cổ động phòng chống dịch Covid-19, lan tỏa những điều tốt đẹp tới cộng bức tranh này cũng giống như tình hình hiện tại của chúng ta. Vô số hạt nút và hạt nhựa nhỏ mới tạo nên tổng thể một bức tranh tuyên truyền chống dịch Covid-19. Bởi vậy, mỗi người dân hãy cùng nhau đoàn kết, tuân thủ thật tốt quy tắc 5K, cùng sát vai nhau đi trong thời kỳ tăm tối này sẽ tạo nên sức mạnh, đẩy lùi và chiến thắng dịch bệnh" - anh Thành chia song với hoạt động làm tranh, chàng trai 28 tuổi còn thể hiện sự khéo léo của mình khi tự tay vẽ các bức tranh với nội dung phòng, chống dịch bệnh lên những chiếc khẩu trang, hay sáng tạo, thiết kế những tấm thiệp từ nút áo, hạt nhựa… Anh Thành cho hay, dự định của anh là sẽ đem những tấm thiệp từ nút áo mỗi tấm thiệp ghi một thông điệp khác nhau và những chiếc khẩu trang "độc nhất vô nhị" này tặng cho các em nhỏ tại khu cách ly, viện mồ côi trên địa bàn thành phẩm thiệp từ nút áo được anh Thành hoàn thiện trong những ngày giãn cách."Dù không được ra ngoài, phải liên tục ở trong nhà nhưng chính khoảng thời gian giãn cách này lại giúp tôi có cơ hội để nhìn lại chính mình, đồng thời suy nghĩ thấu đáo về những việc làm thiết thực cũng như đem đến các sản phẩm có ích cho cộng đồng" - Nguyễn Phước Quý Thành trải cách giữa vùng quê Không đi chợ vẫn có… cái ăn!Hơn 4 tháng trước, Phạm Thị Phước Vân 25 tuổi đã quyết định từ bỏ công việc ổn định trên thành phố, trở về quê nhà tại xã Tân Phú Trung huyện Châu Thành, Đồng Tháp để khởi nghiệp với ý tưởng trồng nấm sạch. Thời điểm này, tỉnh Đồng Tháp đang thực hiện giãn cách theo Chỉ thị những ngày giãn cách xã hội không trở nên lãng phí, mỗi ngày, Phước Vân đều dành phần lớn thời gian cho công việc trồng nấm của mình. Chị Vân cho biết, trước kia, chị chủ yếu bán phôi giống cho khách hàng. Tuy nhiên, dịch Covid-19 diễn biến phức tạp khiến việc vận chuyển, gửi các sản phẩm liên quan đến nấm bị tạm ngưng. Thích ứng với hoàn cảnh, chị Vân đã chuyển sang trồng hoàn toàn nấm tươi sạch, vừa để thuận tiện cho việc buôn bán cho khách hàng, đồng thời "tự cung tự cấp" lương thực cho gia đình trong mùa những ngày giãn cách không trở nên nhàm chán, mỗi ngày, chị Vân đều dành phần lớn thời gian vào công việc trồng cạnh đó, cô gái này còn biến mình trở thành một người nông dân thực thụ khi tận dụng khoảng vườn trống để trồng rau; nhân giống, chăm sóc nhiều loại lan rừng…Phạm Thị Phước Vân tranh thủ thời gian rảnh rỗi để chăm sóc vườn lan."Dịch bệnh, mà tôi vẫn vui vì làm suốt ngày, luôn tay luôn chân đó thôi. Tôi không bị "nhốt" trong bốn bức tường, có cỏ cây làm mùa dịch, tôi mới thấy rõ được lợi ích của việc về quê. Không chỉ được ở gần gia đình, người thân; sức khỏe an toàn hơn khi dân cư thưa thớt; sống tại vùng quê trong lúc thực hiện giãn cách xã hội, mọi thứ còn diễn ra đơn giản, nhẹ nhàng hơn khi thực phẩm ở quê không quá khan hiếm như trên thành hết, ở quê, gắn bó với việc làm nông cũng giúp tôi kiếm được đồng ra, đồng vào; tuy không nhiều nhưng cũng đỡ được phần nào" - chị Vân tâm lại đam mê trong mùa dịchVới Đào Thị Kiều Mỹ sinh viên năm 4, Học viện Báo chí và Tuyên truyền, mùa dịch chính là cơ hội để Mỹ tìm lại đam mê. Yêu thích công việc thiết kế, song đã hơn một năm nay, Kiều Mỹ phải gác lại thú vui của mình vì việc học và việc làm thêm quá bận những ngày nghỉ dịch, nhằm giúp bản thân tránh sa vào cảm giác "buồn tay buồn chân", Mỹ đã lên mạng tìm những bài giảng và phần mềm thiết kế cơ bản để tập tành, mày mò làm theo."Những sản phẩm thiết kế tuy chưa quá đẹp và bắt mắt, song nhìn vào chúng, tôi lại thấy vui vì bản thân mình lại học thêm được một kỹ năng hữu ích" - Mỹ chia thời gian học trực tuyến và tìm hiểu những kỹ năng mềm, Kiều Mỹ còn tranh thủ phụ giúp bố mẹ những công việc nhà như nấu cơm, tưới cây…"Sống chậm" thời Covid Người trẻ nhận lại nhiều thứ...Thừa nhận bản thân là người đam mê "bay nhảy", Đào Thị Kiều Mỹ chia sẻ "Đôi khi, trong những ngày nghỉ dịch tại quê nhà, tôi cũng cảm thấy bí bách, nhớ bạn bè, nhớ lớp học và nhớ nhịp sống tất bật nơi Thủ đô. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, dịch bệnh là điều không ai mong hơn một tháng về quê "tránh dịch", tôi nhận ra, đây chính là khoảng thời gian để "sống chậm" hơn, để ý đến những thứ mà thường ngày bỏ quên, hay là có thời gian đầu tư cho sức khỏe, chăm sóc và làm những điều bản thân mình yêu bệnh cũng cho tôi khoảng thời gian gần gũi hơn với gia đình. Tôi được ở nhà ăn cơm cùng bố mẹ, chẳng phải một mình như trước đây. Tôi còn được vui chơi, dạy các em học - những điều mà từ ngày đi đại học tôi đã bỏ lỡ".Đồng quan điểm, chị Phạm Thị Phước Vân cho hay, mùa dịch đem lại cho chị nhiều bài học quý giá."Dịch bệnh ập tới giúp tôi thấy được tầm quan trọng của thực phẩm. Trước đây, tôi hay chọn thực phẩm theo sở thích, thậm chí có nhiều thực phẩm sẵn có nhưng chỉ vì không thích, tôi sẵn sàng "vứt xó" cho đến khi hỏng. Tuy nhiên, hiện tại, một người trẻ như tôi đã trân trọng hơn, biết sắp xếp thực phẩm nào cần dùng trước, không lãng phí nữa".Bên cạnh đó, chị Vân cho biết, những ngày giãn cách đã giúp chị học thêm nhiều kiến thức chuyên môn; để qua dịch có thể tăng gia, sản xuất và hoàn thiện quy trình làm giữa tâm dịch Sài Gòn, rất nhớ những buổi cà phê tụ họp, song anh Nguyễn Phước Quý Thành bày tỏ, thời điểm dịch bệnh này chính là cơ hội giúp anh có cái nhìn sâu sắc hơn với cuộc sống."Ngoài kia, còn nhiều người khổ hơn mình. Chúng ta vẫn còn hạnh phúc khi có đầy đủ nước và thực phẩm để ăn uống. Bởi vậy, quan điểm cá nhân, bản thân tôi nói riêng và các bạn trẻ nói chung nên ngừng than vãn. Thay vào đó, hãy làm những điều có ích để có thể lan tỏa những điều tốt đẹp, tích cực tới cộng đồng".

bao đam mê có em trong ngày tháng