binh ca ca là người anh tốt
Sơn Ca từng được khán giả biết tới với ca khúc trong bộ phim cùng tên nổi tiếng là Gọi giấc mơ về. Nhưng con đường đi vào với âm nhạc của Sơn Ca không hề đơn giản, cô đã từng phải bán nhà của cha mẹ để làm album, từng bị người đỡ đầu lừa gạt hết sạch tiền
Evay Vay Tiền. Điền Mật Nhi cầm sổ tiết kiệm mà trong lòng ngọt ngào, cảm giác được người khác yêu thương thật là tốt! Nhưng mà phúc lợi quân nhân bây giờ đúng là thê thảm, dù gì Triệu thiếu tá cũng là anh hùng mà cũng không được mấy. Cũng may là chỉ có cô nên không lo ăn uống, nhưng mà cô cũng rất tiếc, đây là tấm lòng của Triệu thiếu tá mà bây giờ không phải lúc để xúc động, phải lấy thực dụng làm chủ, dù sao cũng đã giao vào tay mình rồi, tính của Triệu Phương Nghị là chắc chắn không đòi lại. Lúc sau, giao lại cho Điền Đại Hà, lúc về cha mẹ còn phải mời khách trong thôn mà trong tay cha mẹ chắc chắn không có tiền. Hai người nghe được là con gái đưa tiền sinh hoạt thì nhất quyết không nhận, đã là người nghèo với cao, lấy thêm tiền càng làm cho người ta coi Mật Nhi khuyên nhủ "Đây là Triệu Phương Nghị lén lút đưa cho con, cha mẹ chồng không biết".Điền Đại Hà không nhận nói "Mặc kệ là có biết hay không cũng không thể làm như vậy. Mặc dù nhà chúng ta nghèo nhưng cũng không thể để người ta coi thường được".Vương Tứ Nhi vốn đang u sầu chuyện này, trợn mắt nhìn chồng rồi nói "Ai nói là chúng ta tham tiền đâu, chúng ta chỉ mượn rồi sau đó trả lại cho con bé. Nếu không đứa nhỏ nhà mình kết hôn còn đi vay tiền thì không phải bị người ta cười chết à, người không biết sẽ nói con gái chúng ta không hiểu chuyện".Điền Đại Hà không giỏi nói chuyện, ngồi bên cạnh hút thuốc hờn dỗi, nghe qua thì vẫn là con rể hiếu kính cha mẹ vợ nhưng mà ông vẫn lo miệng người đời không giống nhau."Cứ nghe theo mẹ đi, trước tiên cha mẹ cứ cầm số tiền này dùng đi. Mẹ cũng đừng cãi nhau với cha vì tiền, đợi con học xong cấp 3 thì có thời gian ra ngoài kiếm tiền, ở trên này có nhiều cơ hội có thể kiếm tiền!". Lời nói của hai anh em giống nhau, lúc đầu Điền Dã gửi tiền mình làm gia sư về cũng vậy."Học sinh phỉa lấy việc học làm đầu, Triệu gia đã tạo điều kiện cho con đi học không phải để con kiếm tiền cho nhà mẹ đẻ. Các con cứ sống tốt là được rồi, so với cái gì cũng không bằng cái đấy".Điền Mật Nhi không cãi lại nhưng trong lòng đã quyết hôm sau lại dẫn Điền Đại Hà và Vương Tứ Nhi đi lòng vòng ngắm phong cảnh ở thành phố. Bà Vương Tứ Nhi còn muốn mua chút kẹo, rượu, thuốc lá để trở về thôn còn dùng."Lấy đồ thành phố về cũng có chút thể diện!".Phương Di không để cho bà mua nói "Những đồ này tôi còn không ít, về lấy những đồ trong nhà là được rồi".Hai người đẩy qua đẩy lại một chút, Phương Di cũng rất có thành ý nên Vương Tứ Nhi cũng đồng gian vốn rất eo hẹp, chỉ mấy ngày mà đã trôi qua nhanh như thế. Buổi tối trước đám cưới, Điền Mật Nhi chuẩn bị trang sức mới hoàn toàn, Điền gia xa quá, phải xuất giá trong thành phố. Người ta nói không thể để cô dâu xuất giá từ nhà người khác nếu không sẽ lấy đi phúc khí của nhà đó, cho nên khi Triệu Quốc Đông nói sẽ để Điền Mật Nhi đến nhà họ hàng thân thích đợi gả thì Điền Đại Hà không đồng ý. Nhưng mà tất cả chỉ là hình thức, quan trọng gì đơn sơ và long trọng, quan trọng là sau này hai đứa sống hạnh phúc với mà cô dâu cần có người phù dâu, điểm này hơi khó khăn với Điền Mật Nhi, trong ấn tượng là cô khá thân với một tiểu muội nhưng từ khi trọng sinh vẫn chưa liên lạc lại với cô bé ấy. Nếu như lúc đi thông báo với Điền Đại Hà thì Điền Đại Hà đã đưa đi theo nhưng bây giờ là lúc cần thiết biết đi đâu để kiếm phù dâu cần để ý, phải là cô gái chưa lấy chồng, có may mắn. Phương Di cũng có mê tín trong vấn đề này, gọi con gái của bạn bà bé ấy nhỏ hơn Điền Mật Nhi một tuổi, vẫn còn hơi trẻ con, lần đầu được làm phù dâu rất vui vẻ. Điền Mật Nhi cảm thấy tính tình nàng rất thân thiện, không những không ngạo mạn coi thường dân quê mà còn là một thần đồng, mới 16 tuổi đã là sinh viên đại học, học ở Đại học công nghiệp mà bà Phương Di đã từng nói ngày trước. Hai người hiếu kỳ, trò chuyện rất vui vẻ, lại có tiếng nói chung, chả mấy chốc mà thân người nói mãi không xong, nghe nói trước đêm kết hôn phải cùng bạn bè nói chuyện tâm sự cả đêm, Điền Mật Nhi nghĩ là cô có thể ngủ không ngờ hai người càng nói càng nhiều đề tài để tán gẫu, nhìn đồng hồ cũng đã hai giờ còn 1 – 2 tiếng, nếu như ngủ thì lúc tỉnh dậy sẽ rất khó chịu nên Điền Mật Nhi đề nghị "Hay là dậy luôn đi, chị trang điểm nhẹ cho em, nhìn sẽ rất đẹp, yên tâm, chị làm rất tốt!". Sợ Quách Phù không tin cô còn nhấn mạnh Phù là một cô gái thẳng thắn, mặc dù tiếp xúc không nhiều với Điền Mật Nhi nhưng hai người rất hợp nhau, lại đều là con gái nên hiểu nhau không cần nói. Giống như là bạn bè lâu năm, ở chung rất thoải mái."Dù sao ngày mai cũng là ngày kết hôn của chỉ, không thể xinh hơn chị được". Quách Phù trêu ghẹo Mật Nhi "hừ hừ" hai tiếng rồi tà ác nói "Hì hì, em có dáng người xinh đẹp như vậy, tất nhiên không thể để e đoạt mất dah tiếng của chị được".Kỹ thuật trang điểm của Điền Mật Nhi không tệ, cô đã từng tự làm mười mấy năm nhưng mà dụng cụ bây giờ không tiện lợi như ngày trước cô dùng, tuy nhiên vẫn đẹp. Trang điểm một lớp mỏng khiến Quách Phù nhìn như thiếu nữ quyến rũ, ngay cả Quách Phù soi gương cũng phải giật mình."Bảo sao chị không mời người đến trang điểm! Xinh quá!"."Phụt". Không cần tự luyến như vậy được không?Hai người đùa giỡn một lúc, Điền Mật Nhi thấy đã đến giờ nên đi tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ đồ lót đỏ chót, quần tất liền chân và cả bộ sườn xám màu đỏ."Oa, chị mặc cái này còn đẹp hơn bọn họ mặc âu phục kết hôn". Quách Phù đi xung quanh người Điền Mật Mật Nhi tỉ mỉ chải tóc, gài đóa hoa hồng trên tóc, trên tay đeo vòng ngọc gia truyền của Triệu gia. Sau khi mặc xong tất cả, nhìn như cô dâu thời dân quốc, rất đẹp, rất chồng Điền gia cũng đã chuẩn bị xong tất cả, trải chăn trên giường cho Điền Mật Nhi ngồi, cô phải ngồi lên đó không thể xuống đất, đó gọi là cô dâu ngồi hỉ. Bà Vương là người làm mối cũng phải đến, cầm cây lược gỗ trong tay."Một lược vàng, hai lược bạc, ba lược giàu có...".Bà Vương Tứ Nhi nấu một bát mì, phía trên có hai quả trứng, phải do mẹ đẻ tự đút cho con gái."Một miếng thuận, trăm việc thuận, mọi chuyện đều thuận lợi....".Lúc ăn xong mỳ thì bên ngoài cũng gõ cửa đón dâu. Điền Mật Nhi xuất giá ở thành phố nên không có bạn bè chị em đến làm khó chú rể, chỉ cần đưa bao lì xì cho Quách Phù là có thể vào có việc vui thì tinh thần càng thoải mái, làm lính thì khí khái mười phần bây giờ mặt mày càng hồng hào. Triệu Phương Nghị vừa vào phòng thì nhìn Điền Mật Nhi, cô như một đóa hoa rực rỡ sớm mai. Đi đón dâu với anh còn có anh em chơi cùng từ nhỏ và cả chiến hữu nhận được tin tức cũng đến, vừa nhìn thấy cô dâu mới thì nói tm, Triệu Phương Nghị vận cứt chó cưới được cô dâu xinh đẹp như là người ta khen nhưng Triệu Phương Nghị không thích nghe, hận không thể dấu vợ mình đi, không để cho mấy ông bạn nhìn rồi bình phẩm. Anh còn oán giận Điền Mật Nhi, làm sao lại xinh đẹp như vậy làm gì... [email protected].Trò chơi giấu giày cũng bỏ qua, cô dâu chú rể ăn điểm tâm trái cây rồi Triệu Phương Nghị đi giầy màu đỏ cho Điền Mật Nhi, ôm kiểu công chúa xuống xe, đến nhà lại ôm lên trên Mật Nhi đỏ mặt, trong lòng thì nghĩ làm lính cũng có chỗ tốt, ôm cô dâu không cần giả bộ. Shin tức nghĩa là cố gắng mà ôm, nặng cũng ra sức ôm, nặng cũng phải nói là nhẹ =]]z.Bạn bè chiến hữu của Triệu Phương Nghị náo loạn trong phòng một hồi, trò gì cũng lôi ra, quá mức nhất chính là chơi đoán số cởi quần áo. Điền Mật Nhi chỉ mặc một bộ sườn xám, cởi một cái là ra hết nhưng mà cô cũng may mắn, Triệu Phương Nghị thua cả ba lần. Anh cởi quân trang, lại cởi quần lính, mặc bộ này trời nóng nên toàn thân đã đổ mồ hôi. Làn da màu mật, bắp thịt trên ngực giật giật, sáu cơ bụng cũng căng chặt. Bắp đùi tráng kiện, quần đùi quân phục mặc che đi bắp đùi, trên đùi phải có một vết sẹo. *giỏ nước miếng* mãnh nam ah~.Cả đám người vừa thấy cô dâu đỏ mặt thì càng ồn ào hơn, họ lấy cà vạt màu xanh đậm của anh bịt mắt Điền Mật Nhi lại, xoay một vòng rồi để cho cô thả 10 viên kẹo ở nơi nhạy cảm của anh. Dáng người Điền Mật Nhi nhỏ nhắn, Triệu Phương Nghị nằm trên bàn để cô làm, dù cố hết sức và có sự chỉ đạo của anh nhưng cô vẫn luống cuống tay chân động vào anh. *đổ mồ hôi* trò này thật biến tháiKhông phụ sự mong đợi của mọi người, rốt cuộc thì quần của Triệu Phương Nghị cũng dựng lều. Mọi người ồn ào muốn Điền Mật Nhi lấy lại kẹo nhưng may mà đến lúc ăn tiệc nếu không Điền Mật Nhi chỉ muốn đụng đầu chết cho xong Quốc Đông làm việc ở thành phố nhiều năm, tuy không có chức lớn nhưng truyền kỳ về ông Triệu vẫn còn nên khi con trai duy nhất của Triệu Quốc Đông kết hôn thì mọi người đều nể tình đến may những người này chỉ đến mừng rồi thôi, bây giờ cũng không lưu hành nghi thức rườm rà, chủ tịch thành phố đến chúc mừng một hai câu, người dẫn chương trình khuấy động không ta đã đến thì phải nể mặt, người ta uống thì mình cũng phải hớp một chén, còn lại đều nhờ bạn bè chiến hữu của Triệu Phương Nghị giúp một chút. May mà có bạn, anh cũng đã uống quá chén rồi, Điền Mật Nhi biết nay anh uống rất nhiều."Vợ, hôm nay em thật xinh đẹp".Triệu Phương Nghị thừa dịp không ai để ý ôm eo thon của Điền Mật Nhi nhỏ Mật Nhi cảm thấy như không thở nổi, hai tay anh ôm chặt lấy cô, không nhịn được thở Phương Nghị nghe thấy toàn thân rung động, bấu vào eo cô một cái "Tiểu yêu tinh, để xem chút nữa anh dạy dỗ em như thế nào!".Khóc, oan uổng quá, anh ra tay quá nặng mà, hai ta đổi chỗ xem anh có đau không?
Bảo Anh tổ chức đêm nhạc sau thời gian im ắng - Ảnh NGUYỄN LÂM THÁI HIỀNTối 9-6, tại Nhà hát Thanh niên ca sĩ Bảo Anh tổ chức đêm nhạc Bảo Anh Comeback Stage với hai khách mời đặc biệt là ca sĩ Trung Quân và nhạc sĩ Kai cũng là đêm nhạc đầu tiên mở màn cho dự án Gala Nhạc Việt Live do T Production thực hiện, Trần Thành Trung làm đạo diễn. Bảo Anh không ngại làm mới bản thânMở đầu đêm nhạc, Bảo Anh chia sẻ lý do đã 7 năm rồi cô không tổ chức đêm nhạc riêng tại vì cảm thấy ngại. Để có đêm nhạc đánh dấu sự trở lại nhân ra mắt Không biết nên vui hay buồn, Bảo Anh đấu tranh tư tưởng nhiều lần. “Có những thời điểm Bảo Anh cảm thấy nản nhưng nhờ tình cảm, sự động viên của mọi người, Bảo Anh cảm thấy mình còn nợ khán giả quá nhiều nên tiếp tục hát, tiếp tục cống hiến. Đến thời điểm này, Bảo Anh muốn hát, muốn làm nhiều dự án hơn nữa để tri ân khán giả yêu thương mình” - Bảo Anh trải sự cố khách quan, chuyến bay từ Mỹ về Việt Nam của Bảo Anh kéo dài đến 45 tiếng khiến thời gian Bảo Anh tập luyện với ban nhạc không nhiều, nhưng cô đã mang đến một đêm nhạc đầy cảm xúc. Bảo Anh nói với Tuổi Trẻ Online “Bảo Anh cảm thấy vui, hạnh phúc khi đêm nhạc diễn ra suôn sẻ. Bảo Anh cảm thấy được rất nhiều từ đêm nhạc, đó là được hát và được tình cảm của khán giả”. Từ trước đến nay, khán giả ấn định Bảo Anh hát nhạc buồn sẽ ăn khách. Tuy nhiên cô không ngần ngại làm mới bản thân để đáp ứng nhu cầu thưởng thức âm nhạc của khán giả. Cô mong muốn trở lại dòng dance-pop mang đến âm nhạc có giai điệu vui vẻ, thông điệp tích cực dù biết mình hát nhạc buồn hợp hơn. Bảo Anh lần đầu hát live các ca khúc mớiTrong đêm nhạc, Bảo Anh hát hơn 15 ca khúc. Trong đó, có những ca khúc làm nên tên tuổi của cô do nhạc sĩ Mr Sirô sáng tác như Yêu một người vô tâm, Sống xa anh chẳng dễ dàng, Trái tim em cũng biết đau. Bảo Anh bày tỏ sự biết ơn dành cho nam nhạc sĩ vì anh sáng tác rất nhiều ca khúc dành riêng cho cô, giúp chạm đến cảm xúc khán giả nhiều hơn. Bảo Anh hát nhiều ca khúc của nhạc sĩ Mr Sirô đến nỗi nhạc sĩ nói Bảo Anh hãy hợp tác với những nhạc sĩ khác, để khai thác thêm nhiều màu sắc nữa. Bảo Anh luôn biết cách làm mới bản thânBên cạnh những ca khúc quen thuộc như Một ngày mùa đông, Từng là của nhau hay Hoa bằng lăng, Tình như lá bay xa nhạc Hoa lời Việt thì lần đầu Bảo Anh hát những bài hát cô yêu thích của nhạc sĩ Đức Trí là Giờ em đã biết, Ai khóc nỗi đau này được khán giả cổ vũ nồng nhiệt. Đặc biệt, Bảo Anh lần đầu hát live 4 ca khúc trong Không biết nên vui hay buồn tại Việt Nam gồm Không biết nên vui hay buồn, Cô ấy của anh ấy, 20 25 30 và Favourite liar. Trong đó, Bảo Anh song ca cùng Trung Quân ca khúc Cô ấy của anh ấy. Có thể do hồi hộp nên Trung Quân có đôi lúc quên lời và cả hai xin khán giả được hát lại cho trọn vẹn ca khúc còn lại trong Bảo Anh và nhạc sĩ Kai Đinh song ca. Riêng ca khúc chủ đề Không biết nên vui hay buồn được Bảo Anh và Táo thể hiện trước đó, để phù hợp cho đêm nhạc, Kai Đinh viết thêm một đoạn lời mới. Bảo Anh song ca cùng nhạc sĩ Kai ĐinhBảo Anh kết hợp cùng Trung QuânBảo Anh bất ngờ hát Ước mơ của mẹ như lời cảm ơn mẹ đã luôn bên cạnh và ủng hộ con gái trên con đường nghệ thuật. Bảo Anh cho biết mẹ cô rất thích ca hát, nên việc cô làm ca sĩ một phần cũng là thực hiện ước mơ của mẹ mình. Vì quá xúc động nên Bảo Anh phải xin được hát lại bài hát lần hai để thể hiện hết cảm xúc.“Hiện tại lịch trình ca hát của Bảo Anh khá dày chưa nhận lại phim. Mặt khác, Bảo Anh muốn dồn hết năng lượng cho âm nhạc. Tuy nhiên nếu Đinh Hà Uyên Thư làm tiếp phim thì Bảo Anh sẽ không từ chối” - Bảo Anh chia sẻ.
Thuyền theo lái, gái theo chồng, gả cho quân nhân thì phải đi theo tổ chức. Có người còn bất bình thay cho cô, không hiểu cô là người như thế nào nữa??!? Làm người đúng là phải nên như vậy! An cư rồi mới lạc ngiệp được. Núi vàng núi bạc, tài tử phong lưu nếu lấy làm chồng tốt thì tốt, nhưng cũng không phải là đồ ăn của cô, ăn không thơm cũng không đúng khẩu Phương Nghị cũng yêu thương cô như vậy, đi theo anh hối hả ngược xuôi cũng thấy xót nhưng nếu để cô một mình ở bên ngoài, vừa không yên lòng lại vừa không muốn. Anh vốn ích kỷ, muốn thời thời khắc khắc có thể nhìn thấy vợ, ngày ngày ăn cơm cô nấu, hàng đêm ôm cô thơm mềm ngủ. Có như vậy lòng của anh mới cảm thấy bình tĩnh, mới cảm giác được hạnh phúc đang ở bên mình. Hai người đều không phải là người nghe người khác nói mấy câu liền đi uất ức người của mình, đã nhận định rằng phải đi nên không vì chuyện cũ mà hối mà anh một người đàn ông từng trải, nói không thể rời bỏ vợ thì cũng cảm thấy xấu hổ cực kỳ. Cũng may vợ anh nghe lời, anh đến đâu thì cùng đi đến đó, đoán chừng là cũng không thể rời bỏ anh được, khiến cho một đám vợ chồng các chiến hữu đã kết hôn nhưng vẫn người nam kẻ bắc đỏ mắt không ông mà, phải có cái sức quyến rũ này, ngay cả vợ cũng không bảo được thì làm sao dẫn binh đi đánh giặc được! Làm quân nhân phương tiện giải trí rất ít, một đám quân nhân ngồi cùng nhau còn có thể làm gì được, chính là ngồi nói khoác, chính là tán gẫu, chưa kết hôn thì nghĩ đến chuyện lấy vợ, kết hôn rồi cũng muốn nói về vợ. Vợ của Triệu Phương Nghị vừa đẹp lại vừa hiền huệ, quả thật chính là tấm gương cho đám binh lính chưa cưới bọn họ. Lúc Triệu Phương Nghị cao hứng cũng là lúc miệng rộng nhất, cũng bình luận mấy câu. Nào là ở nhà chính là lão thái gia, không phải làm gì, cơm bưng nước rót tới tận mồm. Nếu làm không tốt, không hài lòng thì phải dùng gia pháp giam giữ binh lính nghe anh nói vậy thấy thật cao hứng, thật ra thì trong lòng đều nghĩ, đổi lại là ai cưới được người vợ tốt như vậy sao có thể mang ra giáo huấn được, có khi ngậm trong miệng còn sợ tan rồi, nâng niu trong tay lại sợ vỡ đấy chứ. Nói khoác, đây tuyệt đối chính là nói khoác! ——Triệu Phương Nghị thăng chức là chuyện lớn, Triệu gia cũng là người trong chốn quan trường, giao thiệp cũng không ít, dù sao cũng phải liên hoan mấy bữa để chúc mừng. Ở thành phố Triệu Quốc Đống cũng là nhân vật có tiếng, cũng không phải là người nịnh bợ, liền đặt một bàn tốt ở Dung Phủ, mời vài người thân cận đến chia vui. Lý gia và bọn họ cũng coi như là nửa người thân rồi, mấy năm này lại cùng nhau trông coi, nhất định là không thiếu đàn ông làm quan đến trình độ nhất định, khi đi giao tế cũng phải có vợ theo cùng, ở kiếp trước Điền Mật Nhi tuy không được tham gia trường hợp tương tự, mặc dù không có kinh nghiệm lắm nhưng một bữa tiệc thì cô cũng có thể ứng phó được. Hai đời lắng đọng lại, nhiều năm tu dưỡng, khiến cho toàn thân cô toát ra sự phóng khoáng, thanh tú nhưng lại không mất đi vẻ dịu dàng hiền họ là chủ nhà, phải nhiệt tình lễ độ, Điền Mật Nhi đi theo bên cạnh Phương Di, để bà dẫn đi chào hỏi các vị phu nhân kia. Mấy người này đều có chồng làm ở chung một chỗ được mấy năm, nhà ai như thế nào căn bản cũng hiểu rõ, đối với tình huống của Điền Mật Nhi cũng có biết sơ qua. Nếu cô là vẫn là người xuất thân từ nông thôn thì có lẽ mọi người sẽ dùng vẻ mặt lạnh lùng để nhìn cô, mặc kệ cô có cố gắng thế nào, cũng sẽ rất khó để lấy được sự đồng cảm của những người này. Nhưng hiện tại cô đã gả vào Phương gia, tốt nghiệp ở trường đại học nổi tiếng nhất nước, chồng cô còn có tiền đồ vô lượng, anh trai cũng đã mở công ty riêng. Anh hùng không hỏi xuất xứ, hiện tại mọi người chỉ biết dùng ánh mắt bội phục để nhìn cô mà thôi!Điền Mật Nhi cũng tự nhiên bình thản, lịch sự thân thiết, khiến bà Phương Di cảm thấy rất có mặt mũi. Nhìn con dâu của bà, trẻ tuổi xinh đẹp trình độ học vấn cũng cao, nhìn vợ của cục trưởng Hồ bên cạnh, nhìn mặt mày hớn hở vậy thôi, thật ra thì trong lòng không biết đang chua xót thế nào. Con trai của họ cưới về một tiểu minh tinh, cả ngày đều ăn mặc trang điểm lộng lẫy, lại còn một đống lớn xì căng đan, hiện tại thành chuyện cười sau lưng của người bộ trưởng Triệu cũng giống vậy, kết thân với nhà có gia thế, hai đứa con không ai nhường ai, bên ngoài đều có người tình cả, thật là vô cùng mất mặt. Hiện tại trong số những người này không ai không hâm mộ bà thật tinh mắt, chọn được con dâu như thế, muốn bà giới thiệu cho nhiều đối tượng vì tin bà có mắt nhìn già thêm một chút, hình như ai cũng đều có tật xấu này, bà Phương Di giao thiệp rộng, quen biết cũng nhiều, thật đúng là một người vợ tiêu chuẩn. Vợ chồng son sống với nhau cũng không tệ, làm cho người ta càng tin phục bà hơn, mà bà đối với chuyện này cũng rất tự đắc. Dù sao người mà bà giới thiệu cho người ta điều kiện cũng rất tốt, người mà bà mai mối đều là chỗ quen biết thân tình, lại còn giúp Triệu Quốc Đống kéo theo không ít quan hệ, đây cũng là một hình thức giao tiếp khác của các bà kệ người phụ nữ có địa vị cao bao nhiêu, thì đề tài cũng không thể không xoay quanh gia đình, chồng và con cái. Hôm nay có thể nói về mặt gia đình cũng không kém ai, nói về chồng thì quan hệ cũng không tệ, không thể nói người nào cách chức người nào, chỉ còn vấn đề về con cái mà thôi. Nói về con thì so với mọi người ở đây thì chỉ có Triệu Phương Nghị là có tiền đồ nhất, ba mươi tuổi đã lên đến chức Trung tá, so với những đứa trẻ của nhà khác cũng cao hơn một tầng rồi. Vậy thấy con không so được rồi, thì người ta sẽ lấy đời sau để so, so cháu nội của mình với nhauCái này làm cho bà Phương Di liền tắt điện rồi, nhìn xem nhà người ta, cùng tuổi với con nhà mình mà con của chúng đã lên tiểu học hết rồi. Rồi lại nhìn vào bụng của Điền Mật Nhi, vẫn phẳng lỳ một chút tin tức cũng không có. Lại nói tuy đã có cháu ngoại! Nhưng đó là cháu nhà người ta, không phải họ Triệu, không cùng hộ khẩu của nhà mình thì chính là người ngoài tiệc rất hoàn hảo tuy nhiên chỉ có một điểm không thoải mái mà thôi, chỉ là bà Phương Di cũng là một bà mẹ chồng tốt trở về cũng không làm khó điền Mật Nhi, hoặc là ra ám hiệu cho con lút hỏi đi hỏi con trai "Từ khi kết hôn tới nay bọn con vẫn ngừa thai à?"Triệu Phương Nghị liền cau mày, dù là mẹ ruột nhưng vấn đề này cũng quá lúng túng rồi..., đành nói "Mẹ hỏi cái này làm gì!"Bà Phương Di muốn con trai thành thật trả lời, Triệu Phương Nghị cũng không muốn để ý đến bà, uống nước xong còn phải trở về nhà nhưng lại bị bà Phương Di ngăn ở trong bếp, ngầm thể hiện rằng nếu như không nói rõ thì không thể rời khỏi đâyVì vậy Triệu Phương Nghị đành phải hạ giọng nói "Không có tránh." Căn bản cũng không nhớ rõ lắm, lúc hai người đụng vào nhau thì cứ như Thiên Lôi gặp phải địa hỏa vậy, nào có lý trí đi để ý cái khác nữa."Không tránh! Mà sao nó vẫn không có thai." Bà Phương Di liền Phương Nghị không nhịn được nữa, liền trả lời "Con nào biết! Không có thì tốt hơn, Điền Mật Nhi vẫn chưa học xong nếu có con thì không được tiện lắm.""Thì cũng bắt đầu thực tập rồi, có cái gì mà không tiện, hiện tại con cũng ở gần đây rồi, có mẹ trông giúp cho còn lo gì nữa! Chỉ là các con kết hôn nhiều năm như vậy không có tránh thai mà vẫn còn chưa có con vậy có phải bị cái gì rồi hay không!" bà Phương Di liền Phương Nghị không muốn để cho bà đoán mò, nếu rảnh rỗi như vậy thì đến trông con cho Triệu Phương Mỹ đi, chẳng phải sắp sinh rồi nào có bệnh chứ! Anh á! Ai dám nói anh có vấn đề, anh chính là ngựa chiến, có dùng năm mươi năm thì mã lực vẫn cứ dồi dào. Vợ anh? Phì, vợ anh chính là mềm mại như nước xuân trong giếng ngọc vừa nhìn liền thấy sức sống bừng Phương Nghị vừa trở về phòng Điền Mật Nhi liền hỏi "Mẹ tìm anh có chuyện gì không?" Không phải cố ý giám thị người nào, thấy Triệu Phương Nghị đi ra ngoài uống nước, sợ anh buổi tối ăn chưa no nên đi ra ngoài hỏi một chút xem có cần gì hay không. Thật ra thì cô cũng có thể được hai người nói đến cái gì?? Hôm nay mẹ chồng nghe người khác nói cháu trai thế này, cháu gái thế kia mặt cũng không nén được giận rồi."Hỏi một chút hai chúng ta khi nào muốn sinh con. Chuyện này không cần vội, tùy duyên thôi." Triệu Phương Nghị cho là hai người chưa từng ngừa thai, mặc dù vẫn tin hai vợ chồng họ không tật xấu, nhưng mấy năm vẫn không có con chỉ sợ trong lòng Điền Mật Nhi không được thoải anh thận trọng dè dặt như vậy, Điền Mật Nhi ở trong lòng cười thầm một tiếng, nhưng cũng không muốn nói rõ. Thật ra thì sau khi bọn họ kết hôn không muốn có con ngay nên cô đã đến bệnh viện đặt vòng rồi, chuyện như vậy không thể dựa vào đàn ông được. Cô cũng không muốn thôi học, cũng không muốn vì đó mà bỏ đi cốt nhục của mình, không bằng phòng tránh từ lúc chưa xảy ra thì tốt là Điền Mật Nhi không có ý định nói cho Triệu Phương Nghị biết, muốn xem xem anh có thể duy trì tới trình độ nào, cô cũng thừa nhận là mình đang làm kiêu. Nhưng cái này là bệnh chung của phụ nữ, mặc dù biết trong lòng anh có cô, nhưng cũng muốn biết đến cùng anh quan tâm đến mình ở mức độ cái trong nhà cũng không đề cập chuyện này, chỉ là cô biết bà Phương Di khẳng định đang tạo áp lực cho Triệu Phương Nghị, bình thường khi xong chuyện anh sẽ hút một điếu thuốc, hiện tại thì sẽ luôn để cho bọn họ dính với nhau một lát mới bỏ ra. Muốn để cái cứng rắn kia chặn lại hoàn toàn, khiến cho những tinh hoa nóng bỏng kia bị vây ở trong Mật Nhi cũng không nói gì, vẫn rất phối hợp, để mặc Triệu Phương Nghị muốn làm gì thì làm. Chắc cũng cảm thấy Điền Mật Nhi đã biết được chuyện gì rồi, đoán chừng là cũng rất sốt ruột thôi. Vừa đúng thời gian này trong đoàn đang chiêu mộ tân binh, anh cũng tìm đến người quen kiểm tra sức khoẻ một chút, nhưng sau khi làm kiểm tra xét nghiệm thì thấy các chỉ tiêu đều bình mắt của Triệu Phương Nghị lóe lên một cái, bác sĩ kiểm tra cũng là bạn bè cũ của anh liền khuyên nhủ "Bảo em dâu cũng tới kiểm tra một chút, nếu thật bị cái gì cũng kịp thời chữa trị, hiện tại cũng có nhiều trường hợp như thế. Tôi biết một đôi kết hôn hơn mười năm cũng không con, tìm đến một vị Trung Y để bốc thuốc, thế mà sang năm liền sinh được một đứa bé mập mạp.""Ừ, lão Tôn, cám ơn nhiều, chuyện này đừng nói với người khác nhé!"Tạm biệt lão Tôn, Triệu Phương Nghị ra khỏi bệnh viện liền đem tờ xét nghiệm kia xé nát ném vào thùng rác. Cứ theo sinh hoạt bình thường ở trong đoàn huấn luyện, buổi tối trở về đoàn xây dựng chế độ cho nhà dành cho người thân, đến ngày nghỉ liền cùng Điền Mật Nhi lái xe trở về thăm cha mẹ mình và cha mẹ Mật Nhi bây giờ đã bắt đầu lên lớp dạy học rồi, tuy không phải là môn chuyên ngành của cô nhưng cũng là dạy tiếng Anh. Điền Mật Nhi trẻ tuổi xinh đẹp, mang đến lớp học không khí tích cực, được nhiều học sinh quý mến. Học đại học vốn tự hơn do hơn trung học, cúp cua không phải là ít, nhưng lớp của Điền Mật Nhi lại có không ít sinh viên của lớp khác cũng tới nói Điền Mật Nhi nói được tám thứ tiếng, không ít sinh viên ồn ào yêu cầu đọc một đoạn, Điền Mật Nhi có lúc cũng thuận theo tùy ý đọc chậm một đoạn. Nếu bây giờ không phải theo quân, nhà ở đơn vị cách chỗ này khá xa. Thì không ít giáo viên cũng tính toán nhờ cô dạy cho con nhà mình, họ cảm thấy cô có năng lực có thể là một giáo viên rất tốt. Chỉ là Điền Mật Nhi cũng không thiếu tiền, nếu muốn kiếm tiền thì cô cũng không thể tới trường học làm giáo viên rồi, may nhờ có cái cớ này nếu không thì cùng nơi công tác thật đúng là không tiện mở miệng cự việc của Điền Mật Nhi cũng nhẹ nhàng, một tuần chỉ dạy có mấy tiết, Điền Dã cũng muốn cô đi đến công ty giúp anh một tay. Sản nghiệp của mình, cũng không thể vứt cho người khác, vừa đúng lúc Điền Mật Nhi về đây, anh cũng có thể rút ra chút thời gian hoàn thành việc học. Không được học hết đại học, vẫn là điều tiếc nuối trong lòng anh, coi như không thể trở lại *****, thì đem hồ sơ quay về thành phố cũng như thế, cũng muốn đem cô đến giúp đỡ trông coi, hiện tại công ty phát triển không ngừng, nghiệp vụ cũng phong phú, có nhiều thứ cần phải quản lý hơn. Không bằng nhiều tuyển mộ thêm quản lý cao cấp, đem quyền lợi phân tán bớt đi, như vậy không chỉ giảm bớt gánh nặng cho Điền Dã mà anh cũng có thời gian để làm chuyện mình muốn rồi. Đây cũng là khuynh huớng phát triển sau này của công ty, mọi chuyện đều đến tay thì chỉ qps dụng được lúc công ty mới phát triển mà nói Điền Mật Nhi có chút lười, nhưng luôn là người có thể đưa ra nhiều ý kiến quan trọng. Lý Kiều Dương cũng oán giận thời gian rỗi của Điền Dã quá ít, luôn phải chịu nhiều áp lực, nhưng anh luôn nói giữ vững sự nghiệp là điều hết sức khó khăn, phải đi lên từ cái khó mới biết quý không biết là bởi vì đã đem tinh lực đặt lên trên sự nghiệp, hay là còn là thế nào nữa mà Điền Dã và Lý Kiều Dương vẫn cứ không mặn không nhạt như vậy. Không có gì lớn xảy ra, cũng không có yêu hận rối rắm, tựa như vợ chồng già đã sống với nhau nhiều năm vậy, bình thản lại tự nhiên. Theo tuổi của bọn họ, tự nhiên cũng phải bàn đên chuyện hôn sự, nhớ tới ước định ban đầu của bọn họ thì hình như cũng không có ai thích hợp hơn, vậy thì không bằng cứ tiếp tục như thế! Bình bình đạm đạm, ấm áp thơm tho thật ra thì cũng không tồi. Đơn giản cử hành nghi thức đính hôn, chờ đến khi nào Điền Dã tốt nghiệp đại học sẽ cử hành hôn lễ. Sự nghiệp, gia đình, hiện tại duy chỉ có việc học là chưa dứt mộng Dã trở về trường học muốn chuyển học tịch, hiện tại cũng đã trở thành tấm gương thanh niên tiêu biểu tự thân lập nghiệp mở được công ty riêng. Trường học vốn thanh cao, cũng muốn tạo cho mình danh tiếng. Liền bảo lưu lại học tịch cho Điền Dã, chỉ cần đến kì thi tham gia là được, như vậy không chỉ hoàn thành mơ ước của Điền Dã mà còn tăng thêm vinh dự cho trường học, sổ sách bên trên cũng lại thêm được một Dã liền vung tay lên, cùng em gái đóng góp cho trường học một khoản để xây nhà thể dục thể thao, để các tài tử giai nhân ngoài học tập cũng không quên vận động. Có rảnh rỗi thì nên chuyên cần rèn luyện thân động lần này khiến cho tất cả đều vui vẻ, đôi bên cùng có lợi! Điền Dã cũng thỏa mãn được ước nguyện nên càng thêm hăng hái.
Điền Mật Nhi cũng đã học đại học năm thứ ba rồi, cũng đã hai mươi tuổi, gia đình hòa thuận, việc học lại thuận lợi. Các bạn cùng lớp đã bắt đầu bàn tính đến chuyện sang năm đi thực tập, trong trường học lại đã sớm đưa ra cho cô cành ô liu, muốn cô ở lại trường làm trợ giảng. Tinh thông sáu ngoại ngữ, Anh, Pháp, Nhật, Hàn, Nga, Arab, nhưng cô vẫn đang cố gắng học tiếng Đức và tiếng Tây Ban Nha để cho đủ tám thứ tiếng, nhân tài như vậy đến chỗ nào cũng đều là vàng khối cả. Hiệp hội ngoại giao cũng hi vọng Điền Mật Nhi gia nhập, trước đây bọn họ vẫn phải kiêm luôn chức nên rất cần phiên dịch cho các hội nghị du lịch. Nhưng việc làm phiên dịch thường trú cô lại chưa từng cân nhắc qua, mặc kệ nhiều lời mời gọi, cô vẫn luôn hi vọng đời này có một công việc ổn định. Doanh nghiệp nhà nướcc so với doanh nghiệp tư nhân vẫn có tình người hơn, đi làm ở doanh nghiệp nhà nước thì được làm bố nhưng đi làm ở doanh nghiệp tư nhân thì chỉ được làm con thôi, còn đi làm ở công ty nước ngoài thì chỉ được xuống đứng hàng cháu. Quay đầu lại tìm công việc ổn định, ngày nghỉ thì đi du lịch, lượng công việc cũng không lớn khi nói ra so với bên ngoài còn có thể diện hơn nhiều. Triệu Phương Nghị cũng không hi vọng cô hiếu thắng, mệt mỏi đến thở không nổi còn không nói, lại còn không chăm lo được cho gia đình. Nói như vậy mặc dù có điểm ích kỷ, nhưng anh cưới vợ về chính là muốn đặt ở trong nhà, đàn ông đi ra ngoài chảy mồ hôi, đổ máu thậm chí liều mạng, cũng chỉ mong có người vợ chờ mình ở nhà, sưởi ấm trong phòng chờ chồng mình kiếm tiền về là được. Nếu có thể nấu cho họ một bữa cơm nóng hổi, hâm một bình rượu nóng, pha một bồn nước ấm để tắm rửa thì càng hạnh phúc hơn Mật Nhi cũng đã sớm kinh qua những chuyện này cho dù biết rõ sẽ đầu rơi máu chảy tuy cũng muốn xông ra tạo một mảnh trời riêng cho mình nhưng cam nguyện làm chú gà con dưới đôi cánh của anh, để anh che gió che mưa cho mình. Tính ra thì hai người kết hôn đã được ba năm, có câu nói như thế này ba năm đầu nồng thăm – ba năm sau ngứa ngáy tay chân, đoán chừng không áp dụng cho quân hôn. Thiếu tá đại nhân mỗi ngày đều cùng một đám đàn ông vượt núi băng đèo mò mẫm lăn lộn, theo như lời của anh nói đến bắt con thỏ hoang cũng CMN là con đực. Khiến cho cô càng thêm cảm thấy chua xót đặt hết nhiệt tình lên trên người anh, nếu thật sự rảnh rỗi, không bằng đi ra ngoài chạy mấy cây số, bảo đảm sẽ không còn suy nghĩ lung tung nữa. Điền Mật Nhi trợn mắt một cái, quân nhân quả thật rất đáng tin, nhưng cũng là tảng đá không thông suốt. Đổi lại hiểu được mong mỏi của phụ nữ phải cảm thấy vui mừng rồi. Đúng là không có biện pháp, hiện tại nhà cũng có, xe cũng có, sự nghiệp cũng có, bụng no thì lại nghĩ đến XX □, chuyện thường tình của thế gian mà thôi. Nếu núi không tới dựa ta, ta liền đảm nhiệm thay chức vụ của núi, ta cũng không phải là loại người bụng đang đói có người mời ăn thì kêu no rồi mà từ chối, đều là vợ chồng với nhau, không nên dè dặt nhiều như vậy. Vào ngày kỉ niệm ba năm kết hôn, Điền Mật Nhi liền đặt chỗ ở một nhà hàng Tây, muốn hai vợ chồng có thể lãng mạn một vì chịu ảnh hưởng của mẹ mình và bác dâu nên Triệu Phương Nghị đối với phong cách phương Tây cũng hiểu khá rõ, nhưng ngại ăn cơm Tây rườm rà, không thể ăn mừng được, nếu không thích Đông Lai Thuận hay Toàn Tụ Đức thì cũng có thể đến các khách sạn Bắc Kinh, không phải vất vả lại còn ăn không ngon. Anh nói này mấy chỗ này cũng rất được, hơn nữa so với đồ ăn tây lại ăn ngon hơn, phong cách của nhà hàng cũng rất đẹp! Nhưng cái bọn họ cần không phải là ăn cơm mà là muốn tạo không khí. Kiên quyết bác bỏ ý kiến của anh, còn thay anh chuẩn bị một bộ âu phục, một áo sơ mi tiêu chuẩn, còn thay anh chọn một đôi khuy măng sét zircon tinh thể. Triệu Phương Nghị cũng tự biết bình thường vợ yêu của mình vẫn luôn cô đơn, mặc dù ngoài miệng oán giận, nhưng rốt cuộc vẫn phối hợp. Quân nhân và vận động viên đều là trời sanh vóc người tiêu chuẩn, Triệu Phương Nghị có đôi vai rộng eo hẹp, cao gần một mét chín, cao lớn bản lĩnh nên khi mặc âu phục vào đẹp trai bức người. Khiến hai mắt của Điền Mật Nhi tỏa sáng, so với bộ dáng bình thường vẫn giống khỉ chiu từ bùn lên khác biệt một trời một vực, càng nhìn càng thấy đẹp liền thẳng hướng bổ nhào lên người anh. Triệu Phương Nghị cũng hả hê, cố nín cười làm bộ trấn định nói "Cũng bình thường thôi, anh mặc cái gì mà lại chẳng như vậy." Điền Mật Nhi cũng không vạch trần anh, cứ để cho anh đắc ý đi. Điền Mật Nhi cũng trở về mặc lại bộ sườn xám lúc bọn họ kết hôn, đeo vào cổ tay vòng ngọc gia truyền của Triệu gia, đeo khuyên tai ngọc thạch nạm vàng, búi tóc lên thật cao rồi cài vào đó một cây trâm bằng sứ. Giống như trở về thời đầu của dân quốc, trở về hôn lễ ngày đó của bọn họ, làm cho người vốn rất kiên nghị như Triệu Phương Nghị nhất thời cũng có chút ngây đó lại nhớ đến thời gian hai người ngượng ngùng làm quen, cứ mới như ngày hôm qua vậy mà trong nháy mắt đã được ba năm rồi."Mấy năm này em phải chịu khổ rồi! Tâm tư của anh đều đặt vào việc huấn luyện ở đơn vị, có cảm thấy uất ức không?" Điền Mật Nhi nhìn vào gương sửa sang lại dung mạo, Triệu Phương Nghị từ phía sau ôm lấy hông của cô, cằm đặt lên đầu của cô nhẹ giọng hỏi. Điền Mật Nhi mỉm cười, vô cùng hạnh phúc ngọt ngào nói "Có cực khổ gì đâu, nhà ai mà không giống như vậy! Lý tưởng và khát vọng của anh em luôn luôn ủng hộ! Chỉ là, nói đến uất ức thì có một chút, anh liên tục không nhớ đến ngày kỉ niệm kết hôn lẫn ngày sinh nhật của em!!" Điền Mật Nhi mang theo chút ít uất ức oán trách, tâm Triệu Phương Nghị đều muốn biến hóa theo hôn bên tóc mai của vợ mình, Triệu Phương Nghị nhỏ giọng nỉ non "Thật xin lỗi, là anh sơ sót, không phải cố ý, thật sự là không nghĩ tới. Anh cũng không phải là người lãng mạn, về sau nếu có nguyện vọng hay yêu cầu gì thì có thể nhắc nhở anh, anh nhất định sẽ càng làm càng tốt." Ha ha, con người sắt đá của chúng ta cũng nói được những câu dịu dàng như vậy, quả thật là tiến bộ lớn nhất rồi. Đương nhiên là càng nhiều càng tốt, Điền Mật Nhi chỉnh lại quần áo cho anh nói "Em bây giờ đã bắt đầu mong đợi biểu hiện của anh rồi đấy, yêu cầu của hôm nay là hy vọng ngươi có thể như một thân sĩ săn sóc bạn gái của mình, có vấn đề gì không?!" Triệu Phương Nghị cười ha ha, ánh mắt sắc bén liền bị nhu tình thay thế, nhưng ánh mắt sắc bén kia vẫn còn bắn thẳng đến lòng người. Điền Mật Nhi vỗ trán nghĩ, hai bàn tay đem vẻ mặt của anh sửa sang lại lần nữa rồi nói "Thân ái, hôm nay yêu cầu là thân sĩ phong độ, tươi cười liền miễn." Rốt cuộc cũng là thói quen cũ, đối với câu từ phóng túng không thể gật bừa, lại nói câu quen thuộc "Thật dễ nói chuyện!" Điền Mật Nhi chợt nhíu mày, hỏi anh "Đây chính là thân sĩ phong độ của anh sao? Đối với thục nữ thần sắc phải nghiêm nghị!" "Cái gì thục nữ với không thục nữ, em là vợ của anh! Làm thân sĩ cũng không thể không quản vợ. Thôi, nói lời này về sau chỉ áp dụng cho những ngày kỷ niệm kết hôn và sinh nhật hoặc là các ngày đặc biệt thì mới hữu hiệu, nếu không thì em sẽ ngày ngày yêu cầu hếch mũi lên mặt, đề phòng nóc nhà cũng bị em xốc lên."Có thể đổ thừa một chút hay không, mới vừa nói cái rắm lớn liền đổi ý rồi, Điền Mật Nhi giận đến mức dùng giày cao gót hung ác đá vào bắp chân của anh một phát. Nhưng bắp chân của ai đó rất cứng rắn, người ta cảm giác gì cũng không có, còn khiến cô phải cởi giày xem một chút xem có phải bị hư rồi không. A!!! Có thể để cho anh cút hay không!! Nhìn thời gian thấy đã đến giờ, hai người liền lái xe lên đường, hiện tại con người ta vẫn chưa hình thành khái niệm tiêu xài hoang phí, nên người đến những chỗ này ăn cơm phần lớn đều là những người không phú thì cũng là quý, còn có một số người ngoại quốc, tới thưởng thức những thức ăn tươi ngon, còn những người làm công ăn lương thì không có mấy. Phương thức ăn uống của mọi người với sau này ưu nhã hơn nhiều, rốt cuộc xuất thân từ Quan Nhị Đại nên bàn tay đầy vết chai chuyên cầm súng chơi pháo lợi hại của Triệu Phương Nghị lúc cầm dao nĩa cũng có khuông có may là đã dự kiến từ trước nên Điền Mật Nhi ở nhà nấu cho anh hai đĩa sủi cảo lớn, đã sớm ăn no vì vậy hiện tại Triệu Phương Nghị hết sức tiêu sái chậm rãi ăn thịt bò bít tết, uống rượu vang đỏ. Một bữa cơm này vô cùng hoàn mỹ, có tiếng đàn, có rượu đỏ, có người mình yêu, thức ăn ngon, tứ giác vẹn tròn, quả thật vô cùng phù hợp. Cái không được hoàn mỹ duy nhất chính là gặp phải Quách Minh và Vương Vi, nghe nói hôm nay cũng là ngày bọn họ quen nhau. Hai đôi mặc dù không cùng nhau ăn cơm, nhưng lúc đi về phải qua chào hỏi một chút, cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy về mặt đối nhân xử thế bắt buộc phải như vâyk."Chị Vương, bọn em cũng đang muốn trở về nhà, có muốn cùng không?!" "Cũng được, tiết kiệm được tiền thuê xe rồi, hai người lái xe tới đây à?!" Đầu năm nay việc thuê xe với các gia đình bình thường còn thuộc về tiêu phí xa xỉ, Vương Vi mặc dù không có xe của mình, nhưng có thể gọi xe bên ngoài. Về tiền bạc cô ta cũng không thiếu, chỉ là đối với người đàn ông Triệu Phương Nghị này tương đối hiếu kỳ, nhớ lúc đầu gặp mặt ở trên xe lửa hình như người bên cạnh Điền Mật Nhi chính là người này, sau này lại nghe được những câu nói kia của Lý Như thì lại càng thêm hiếu kỳ. Nhớ lúc đó Điền Mật Nhi nói anh ta là chồng của cô ấy, vậy tại sao hai vợ chồng lại không ở cùng nhau, lại còn có phụ nữ tìm tới cửa nói những lời kia. Điền Mật Nhi còn trẻ như vậy mà đã có nhà, có xe, lại còn luôn một mình ra ra vào vào, dĩ nhiên làm cho người ta tưởng tượng vô hạn rồi. Hai người bọn họ lại không quen thuộc đến mức nói chuyện không kiêng kỵ gì, vừa đúng hôm nay có cơ hội, đương nhiên là muốn tìm hiểu ngọn ngành Phương Nghị lái xe, Điền Mật Nhi ngồi ở ghế lái phụ, hai vợ chồng Vương Vi và Quách Minh ngồi ở phía sau, chỉ chốc lát sau thì đến nhà rồi. Vương Vi lôi kéo bọn họ vào trong nhà ngồi một chút, Điền Mật Nhi phân vân không muốn đi đến nhà cô ấy, chỉ đành phải mời cô ấy đến nhà mình ngồi một chút, Vương Vi dĩ nhiên là sảng khoái đồng ý rồi. Quách Minh đối với đàn em Điền Mật Nhi này cũng rất thân thiết, mặc dù anh ta không dạy khoa của bọn họ, nhưng cũng có nghe thấy bàn tán về Điền Mật Nhi, một cô gái thông minh xinh đẹp luôn dễ dàng trở thành trung tâm bình luận của mọi người. Hơn nữa nghe nói trường học cũng có ý định muốn cô ở lại trường, về sau chính là đồng nghiệp rồi, hai nhà lại còn ở rất gần, xem cách nói chuyện của hai vợ chồng bọn họ cũng không phải là người thô tục, kết giao chỉ có ích chứ không có sao cách nhau cũng gần, điền Mật Nhi về nhà trước thay quần áo rồi bổ quả trong tủ lạnh sau đó pha trà thơm đãi khách. Triệu Phương Nghị cũng theo khẩu vị của Triệu gia, phải uống một ca trà đậm, uống không quen trà ướp hương hoa, nói nó làm mất vị ngon của trà. Trà này là một vị phu nhân người Pháp tới đây du lịch tặng cô, mùi vị đặc biệt thơm, uống xong sẽ lưu lại mùi thơm trong miệng rất lâu, Vương Vi uống một hớp liền khen là trà ngon. Quách Minh thì không nói gì, nhìn ra được anh ta xuất thân trong một gia đình bình thường, đối với việc thưởng trà cũng không quan tâm ông ngồi với nhau có rất nhiều đề tài để nói, hai người bàn một chút về thời sự, lại nói đến gần đây các sinh viên ở thủ đô cũng rất hăng hái biểu không ít người đang âm thầm tổ chức **, rất nhiều thành phần cũng có cả giáo viên tham dự trong này Điền Mật Nhi cũng biết, coi như từ khi lập quốc tới nay việc này gây chấn động xôn xao trong giới học sinh ** rồi, zfbl**, thủ lĩnh cũng cùng huyên náo vui mừng trong giới học sinh đều để lại trên hồ sơ **. Trước ở trường học cũng không hay để ý, bình thường cô cũng không tham gia vào, đoán chừng người ta cũng không tỉn cô nên căn bản sẽ không mời cô tham gia. Vì chuyện này ông cụ Triệu còn cố ý gọi cô trở về, là gia đình quân nhân, nhất định phải đề cao giác ngộ. Chỉ là nghe từ lời nói của Quách Minh hình như cũng có tham gia cổ vũ kích động cho phong trào ** này, căn cứ vào đạo nghĩa, cô uyển chuyển khuyên mấy câu. Triệu Phương Nghị thân là quân nhân, dĩ nhiên cũng không tán thành loại hình làm tổn hại đến đoàn kết giữa quốc gia và nhân dân này nên liền dẹp yên chuyện tình với những lời lẽ nghiêm khắc sắc hài lòng nên cũng mất hứng tán gẫu, Vương Vi so với Quách Minh nhìn xa hơn, cũng không tán thành ý tưởng của Quách Minh, nhưng hai người dù sao cũng là vợ chồng, không thể ở trước mặt người khác làm xấu mặt mũi của chồng mình nên vội vàng chuyển đề tài, chuyện này chờ sau khi về nhà mới hỏi chồng mình cho rõ ràng. Vương Vi liền hỏi việc học của Điền Mật Nhi gần đây như thế nào, chuyện thực tập có cần giúp một tay hay không, sau đó lại hỏi Triệu Phương Nghị làm nghề gì, sao bình thường cũng không mấy khi gặp nói này, nếu bình thường căn bản chưa thấy qua bao giờ, bình thường nghỉ phép nếu không phải về với cha mẹ chồng thì chính là ở lại nhà ở trong đơn vị."Anh ấy là quân nhân, ngày nghỉ rất ít, bình thường đều là tôi đến thăm anh ấy." "À! Không trách được! Nhưng mà bây giờ phúc lợi của quân nhân tốt như vậy sao? Tôi thấy cô cũng đã đổi xe hai lần rồi." Trước đây Điền Mật Nhi đi con Jetta, nhưng từ khi Điền Dã kiếm được lợi nhuận đã đổi xe kia sang con Nissan cho cô. Xe này thích hợp với phụ nữ hơn, chân ga thắng xe cùng tay lái linh hoạt hơn dễ dàng điều khiển hơn, hơn nữa kiểu dáng của xe này cũng đẹp mắt hơn chiếc xe ban đầu mua thanh lý. Vương Vi cũng sửng sốt, không phải nói cô ấy xuất thân từ nông thôn sao?! Thì ra là gia thế cũng không tồi! Xem ra những lời đồn đãi kia thật là bắn tên không đến đích rồi.
Convert Ngocquynh520Editor Shin, BATTên khác Anh lính là người chồng tốt!Binh Ca Ca ở đây là binh lính trong quân độiTrọng sinh một lần cô mới hiểu trước đây cô đã sống hạnh phúc như thế nào. Đáng ra cô đã có được niềm vui bao người mơ ước, gia đình nghèo đến không thể nghèo hơn, nhưng vì thương cô, cô cùng anh trai đều được học đến tận cấp ba trong khi chung quanh chòm xóm, con cái qua được cấp một đã là rất giỏi hoàn cảnh đẩy đưa, hôn nhân của cô được sắp đặt nên cô bất mãn, dù hiểu là vì cha mẹ cũng đau lòng, hôn sự này nhà trai cũng không hề kém cạnh, nhưng cô chính là uất ức, không cam lòng, vì vậy làm cho cuộc sống sau này càng trở nên ngột ngạt. Anh trai cô cũng vì thấy cô như thế không màng đến tiền sính lễ nhà trai đưa cho ba mẹ, dùng cho việc học của anh mà kiên quyết nhập ngũ...Trải qua một đời, cô mới hiểu cô đã hành hạ tinh thần cả mình và gia đình mình như thế nào, gia đình chồng cô cũng vậy. Họ vốn cũng đối xử rất tốt với cô, nhưng chính cô lại không trân trọng, mắc hết sai lầm này đến sai lầm khác, cuối cùng chỉ mới qua hai mươi tuổi đã không còn chốn nương thânLần này cô sẽ sửa chữa toàn bộ sai lầm, sẽ sống thật hạnh phúc, sẽ khiến gia đình mình trở nên đầm ấm như xưa, anh trai được học cao hơn, tương lai tiền đồ sáng lạn hơn, nhà cô lại có thể ấm no rồi.
TOP 3Soaring DramasChinese MainlandRomanceSweet LoveMandarinDescription The Chinese drama "To Ship Someone" is directed by Tian Shaobo "Eagles and Youngster". It stars Zhu Zhengting "Youth With You Season 2" and Lu Yuxiao "See You Tomorrow" as the lead actors in this modern TV series. Song Yanqi played by Lu Yuxiao is a typical optimist who never thinks of the worst in any situation. She loves everything beautiful and yearns for romantic love to come into her life. However, the reality is that Song Yanqi has been single her whole life. She is addicted to romance novels and unable to break free from them. Despite never having been blessed by the Cupid of love, Song Yanqi has always been the last-minute lucky charm. She barely made it into the Chinese Department of Qinhai University with the lowest score in the college entrance examination. After graduation, she catches the last train of campus recruitment and enters Ansheng Film and Television Company as a Shu played by Zhu Zhengting is a novelist with emotional barriers. Due to his family background and a false accusation, he holds a pessimistic attitude, believing that every outcome is a tragedy. When a pessimistic novelist encounters an optimistic film planner, their rivalry in the real world extends into the realm of novels. Song Yanqi is dissatisfied with the direction of Ji Shu's novel and, by a twist of fate, they discover a mysterious connection between the worlds of the novel and reality. Thus, they engage in a tug of war between the "HE" happy ending and "BE" bad ending. Who will gain the upper hand in this game of rewriting? The drama will be available for online streaming on iQiyi International
binh ca ca là người anh tốt