biệt thự mê tình
Biệt Thự Mê Tình - (Chương 2) - Tác giả Mạn Quang Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Cụ thể, nam ca sĩ đang sống trong 1 căn biệt thự rộng hơn 400m2, tọa lạc ở mặt tiền đường Nguyễn Thái Học, quận 1. Biệt thự gồm 1 trệt, 6 tầng lầu. Căn biệt thự này dùng để ở và 1 phần để kinh doanh, được định giá khoảng 200 tỷ đồng từ nhiều năm trước
Bán biệt thự Huyện Mê Linh, bán villa nghỉ dưỡng mới nhất tháng 10/2022 chính chủ, giá rẻ, vị trí đẹp. Mua bán biệt thự ở Mê Linh, Hà Nội, bán nhà liền kề thiết kế đẹp, sân vườn, khu an ninh, nhiều diện tích, hướng đông, tây, nam, bắc
Đọc truyện Biệt Thự Mê Tình full: Truyện Biệt Thự Mê Tình xoay quanh một tác gia vì muốn xuất bản cuốn tiểu thuyết ngôn tình full của mình mà từ bỏ công việc tốt, bạn gái cũng vì thế mà ly khai vì không muốn sống chung cả đời với một..
19.7 tỷ · 112 m² · 5 · 4. Tây Hồ, Hà Nội. Bán nhà vườn biệt thự - liền kề khu đô thị mới Packexim 2 Phú Thượng, Tây Hồ, Hà Nội.-. Diện tích 112m2 x 4 tầng, nhà căn góc 2 mặt đường.-. Vị trí đẹp đường + vỉa hè rộng 2 ô tô tránh nhau thoải mái, đối diện chung cư
RT @LuThLanAnh7: Chỉ để bạn tình ngửi thấy mùi thơm quyến rũ của NƯỚC HOA KÍCH DỤC CỦA SHOP thôi + kích thích không phân biệt giới
Evay Vay Tiền. Biệt Thự Mê Tình Tác giả Mạn Quang 10 chương 3 phiên ngoại Thể loại Hiện đại, ngược thân, ngược tâm, RAPE, bá đạo biến thái sát nhân công x nóng nảy thụ thấy thụ hơi nhược =.= nhưng được đoạn cuối khá cường Editor Phong Nguyệt Beta Dưa_chan Bộ này rất nổi tiếng, đã edit hoàn từ lâu lắm rồi nhưng 1 con không bao giờ đọc ngược như mình giờ mới mó tới v hôm qua lên cơn M, thèm ngược Mình cũng đọc được ngược nhưng mà đa số là ngược thân, ngược tâm thì ngắn thôi, mính đã đọc Ác Mộng – Điển Y và Ô Hắc – Hắc Sắc Cấm Dược. Nói là ngược chứ mình thấy 2 truyện này nhẹ hều công thì yêu thụ thôi rồi chẳng qua cách diễn đạt nó chưa chuẩn + thụ bị RAPE nên mới thành ngược tâm, đặc biệt là Ô Hắc, rất ấn tượng nhưng np, khẩu vị nặng. Lại lan man rồi, giờ nói về câu chuyện này, nói thật thì mình không thích truyện này lắm =.= Công thì rất cường nhưng thụ thì hơi nhược, mà nhược thụ là cái mình ghét nhất trong những cái ghét = Em thụ tên là Andrew Yang, 1 nhà văn chưa thành công, trong lúc sắp chết đói thì em được ông chú cho 1 căn biệt thự. Em hớn quá dọn qua đó ở luôn. Căn biệt thự này có lịch sử rất hào hùng, 1 nhà 4 người chết cả 4, không tìm được hung thủ, chỉ có duy nhất 1 vết máu vẫn chưa được lau trong nhà Yang quyết định viết 1 câu chuyện, dưới ngôi sát thủ, kể lại vụ án bí ẩn này. Sau đó bạn công, tên khó nhớ lắm, đến thuê nhà Yang. Sau đó là chuỗi ngày chung sống hạnh phúc của 2 người. Mọi việc có lẽ sẽ êm đềm nếu Yang không vào phòng công và tìm thấy 1 đoạn ghi âm tiếng hét kinh hoảng của phụ nữ và trẻ nhỏ. Từ đó em bị công ngày ngày đè ra RAPE Truyện của em cũng do công viết cho luôn, thành công vang dội v Em này bị chứng Stockholme nặng luôn = sau những ngày tháng RAPE, em được cứu ra nhưng bối cảnh của công rất hoành tráng, lại không ai tin em bị RAPE nên công được thả. Trớ trêu thay, thằng thám tử duy nhất cứu giúp em lại chỉ muốn lợi dụng em để bắt công do anh công giết người yêu của bạn thám tử. Đây là đam mỹ nên hiển nhiên sau khi thông suốt, thấy công bị đâm máu me đầm đìa, Yang đã biết mình yêu anh và nổ súng đoàng ~ giết bạn thám tử nhưng bạn thám tử sống dai và bắn cho anh công 1 shot HE nên là đến cuối phiên ngoại thì anh tỉnh lại và 2 người hạnh phúc ~ Anh công có vẻ rất thâm tình, nhưng mà mình không hiểu sao tự dưng anh ý điên cuồng vì Yang thế tình yêu của 2 người sẽ thiêng liêng hơn nếu bớt khoản nhục dục đi tại công đam mê Yang sau khi đã xỏ xiên anh này chán chê =.= Cả truyện cũng có thể nói là H văn vì H dày nhưng không hot quá = cả ngày cứ đè nhau ra RAPE RAPE RAPE v Vì điểm này mình chả thấy câu chuỵện này có gì sâu sắc mà rất Bullshit = Em thụ thì sau khi bị quần thì cảm động trước những câu nói của anh công nên cũng đổ Câu chuyện ngắn, đơn giản, thế mà chả hiểu sao lại rất nổi tiếng ý, kiểu mình thấy hủ nào đọc ngược cũng mần qua truyện này rồi =.= Dịch tốt, mình rất thích, cảm ơn bạn Phong Nguyệt và Dưa_chan đã edit/beta truyện. Truyện không phải gu mình lắm nên review dừng ở đây nhé! Chủ yếu bật mí nội dung cho các bạn thôi 3 Post navigation
Reads 826Votes 2Parts 1votmoonOngoing, First published Nov 08, 2012All Rights ReservedTable of contentsbiệt thự mê tìnhThu, Oct 7, 2010Get notified when biệt thự mê tình is updated OR If you already have an account, By continuing, you agree to Wattpad's Terms of Service and Privacy partbiệt thự mê tìnhThu, Oct 7, 2010Content GuidelinesYou may also like 73 parts Ongoing MatureRebel Simmons was just a girl who was dealt a shitty hand in the game of life. Despite her harsh an... 42 parts Ongoing Betrayed by the humans she once cared and protected, Gatria's hatred knows no bounds. With the addi... 81 parts Ongoing MatureOn Hiatus as working on other projects that better represent me as a writer, this book is honestly... 38 parts Complete *COMPLETED* stands for YOU ONLY LIVE ONCE *** Carter Jones, the school nerd, and Killian... 7 parts Complete Mature1 Southeastern University Series Natosha Jackson is from the south-side slums of Ridgeport. She's...You may also likebadassbetrayalbdsmbadboyafricanamericanError 404 73 parts Ongoing Mature
Tin đồn nhảm ở đâu cũng có, dù là trong bệnh viện, nơi mà người tôi luôn phải giành giật sự sống từ tay thần chết cũng không phải ngoại thuyết về người bệnh bí ẩn kia nghe mà rợn cả người. Mỗi ngày bệnh viện đều phải ngăn cản sự quấy nhiễu của bên ngoài, nhất là đám phóng viên lũ lượt kéo là quý tộc Anh quốc và cũng là ông trùm – Tusitante Von Pedro Blair, một lại là tiểu thuyết gia trẻ nổi tiếng, đầy hứa hẹn – AndrewYang. Quan hệ giữa họ lúc đó không chỉ vô cùng ám muội, mà bọn họ còn bị cuốn vào một vụ cảnh sát bắt cóc con tin, cố ý đả thương rồi sau đó tự sát. Mỗi một vụ trong đó cũng đã đủ để cánh nhà báo nháo thành một đoàn, huống chi tất cả đều xảy ra cùng một không nhờ gia thế khổng lồ sau lưng Tusitante, chuyện này đủ khả năng chấn động toàn nước Mĩ, vụ án này hẳn sẽ giành được vị trí đầu tiên trên các tờ báo lớn.“Sao vậy?” Doddtay cầm một ly cà phê đi về phía tôi, trên mặt vẫn luôn nở nụ cười ân cần.“Không có gì!” Tôi bóp nhẹ chỗ mày đang nhíu lại, giải tỏa cảm giác mệt nhọc cùng phiền toái. “AndrewYang thế nào rồi?” Khi tôi biết cậu người Hoa xinh đẹp kia chính là AndrewYang, hơn nữa lại vừa khéo, Dodd chính là bác sĩ chăm sóc cho cậu ta, liền mau chóng muốn biết tình trạng của cậu ấy.“A? Thế nào a? Bác sĩ Sharon vừa vĩ đại vừa lãnh khốc của chúng ta từ lúc nào lại biết quan tâm đến bệnh nhân vậy?” Giọng nói có chút châm biếm – điểm này cũng chính là lý do tôi không muốn hỏi hắn.“Tôi chỉ là tò mò thôi!” Tôi hướng hắn trừng mắt.“Cậu ta vẫn đi được! Vị cảnh sát kia cũng quá tàn nhẫn đi, cứ vậy đánh gãy mắt cá chân cậu ấy. Hơn nữa cả trên người lẫn trên mặt đều phủ đầy vết thương, vô cùng thê thảm.” Nói xong, tính thương người của Dodd bắt đầu nổi lên, đôi mắt màu lam dần dần đỏ lên đầy lửa giận.“Là vậy a!” Trong đầu tôi thoáng hiện bóng dáng một người mỗi ngày đều chống nạng, đi tập tễnh đến phòng chăm sóc đặc biệt, lẳng lặng đứng nhìn Tusitante. Không nói một lời, càng không có đáp trả, cứ lặng yên chờ đợi một ngày kỳ tích xuất hiện.“Sharon, cậu không sao chứ?” Lại là ánh mắt khiến tôi phải chói mắt kia, tràn ngập lo lắng cùng một tia khác thường mà đó giờ chưa một lần lảng tránh khỏi tôi.“A, cậu giúp tôi nói với cậu ấy, buổi tối tôi sẽ sắp xếp cho cậu ấy gặp Tusitante.” Tôi đột nhiên muốn thực hiện lời hứa mà lúc trước đồng ý với Yang, muốn để cậu ấy có thể nhìn Tusitante trước sau vẫn ngủ say.“Được thôi.” Dodd cười hùa theo.“Tôi đi trước!” Uống một ngụm cà phê trong tách của mình, tôi mặc áo blouse trắng vào rồi rời khỏi phòng một lần nữa tôi hèn nhát chạy trốn, nhưng phía sau ánh mắt nóng rực vẫn một mực nhìn theo bóng lưng tôi rời đi, cho đến khi biến mất nơi cuối hành lang.***Đêm đã khuya nhưng trong bệnh viện đèn vẫn sáng việc của tôi vẫn như rãi đi trên dãy hành lang dài. Hôm nay ban đêm ở bệnh viện đặc biệt im ắng, ngọn đèn sáng choang có hơi chút làm cho người tôi mờ mặt vẫn là cảnh tượng quen lưng màu trắng tựa như bạch ngọc được khảm lên tấm kính lớn.“Bác sĩ!” Thanh âm hơi khàn khàn trầm thấp giống như tiếng đàn violoncello được tấu lên thực dễ nghe. Những vết máu tụ trên mặt cũng dần dần nhạt bớt, chỉ còn lại những dấu hồng nhợt nhạt, nhưng duy chỉ đôi mắt sâu tựa hồ kia vẫn thủy chung mông lung đầy mê hoặc một tầng bóng mờ mà chân hướng cậu ta vẫy vẫy tay, ý bảo cậu cùng tôi đi vào.“Vào đi!” Tôi đẩy cánh cửa phòng chăm sóc đặc biệt ra, tiếng cửa nặng nề tựa như sông ngân cản trở cặp tình nhân gặp nhau, tôi thấp giọng gọi chống nạng, từng bước một đi về phía tay thon dài dường như không chống đỡ nổi trọng lực toàn thân mà hơi hơi run rẩy. Là vì xúc động hay vì bi thương? Tôi đứng trước giường bệnh đợi, nhìn cậu bởi vì hưng phấn mà đôi môi lạnh run cùng đôi mắt dưới ngọn đèn mờ mịt lại sáng lên như những ngôi sao, tựa như mặt nước gợn sóng phản chiếu ánh sáng từ ngọn đèn nhỏ khó khăn đi tới đầu giường,tầm mắt trước sau vẫn luôn đặt trên thân thể người nằm trên giường, chưa từng rời khỏi.“Tôi có thể chạm vào cậu ấy không?” Vẻ mặt khẩn cầu ấy khiến người tôi không thể cự tuyệt.“Ừ, có thể. Có điều phải cẩn thận cái ống trên người cậuta.” Tôi gật gật đầu, thuận tiện nhắc nhở một tay mảnh khảnh xoa lên hai má Tusitante, dùng lòng bàn tay mà nhẹ nhàng dao động, là vuốt ve mà cũng như đang nâng niu một thứ đồ dễ phía đều yên lặng, chỉ có tiếng “đô đô” từ mấy thiết bị xung tay theo hai má vuốt xuống dưới cằm, sau đó lại xoa lên cái trán rộng của người kia, lướt qua hai hàng lông mi, lại tiếp tục vuốt ve chơi đùa với đôi mắt vẫn nhắm từ đầu. Lúc này ngón tay dừng lại, dường như hắn hy vọng mí mắt của người kia cảm nhận được sẽ mở ra, canh chừng tâm hồn ngủ say của cậu như trước kia.“Vì sao cậu còn chưa tỉnh lại đi?” Cậu thì thào chất vấn, thanh âm rên rỉ nhuốm phần chua xót. Ngón tay lướt qua sống mũi cao thẳng của người kia, quét nhẹ lên đôi môi không chút huyết sắc.“Cậu đã đồng ý với tôi, sẽ không để tôi lại một mình…” Thanh âm khàn khàn nghẹn ngào lại không thể ra tiếng, tiếng nức nở bi thương làm lòng người phải đau xót. “Tusitante…” Cậu thì thầm gọi tên cậuta, cho dù cậuta không thể nghe, cho dù cậuta không thể thấy, cho dù cậuta không thể tỉnh lại.“Cậu đã nói, nếu cậu chết, cho dù phải xuống địa ngục cậu cũng sẽ lôi tôi theo…” Cậu vẫn thì thào tự vai gầy yếu run rẩy, tựa như chiếc lá rụng trước gió thu.“Không được bỏ lại tôi… một mình!” Yang khóc. Không phải kiểu khóc thút thít, cũng không phải khóc kêu, chỉ có những giọt lệ rơi xuống, nhưng so với tất cả tiếng khóc lại bi ai hơn bội phần. Nước mắt cứ từng giọt từng giọt lăn xuống, giống như thủy tinh vừa sáng vừa trong ngần, rơi xuống gương mặt Tusitante, rơi xuống khăn trải giường, nổi lên những vầng nước xinh đẹp – một vẻ đẹp đầy thê lương.“Loảng xoảng lang ~” nạng chống rơi xuống đất, vang lên tiếng động lanh tayYang che đi mặt mình, chậm rãi tới gần Tusitante.“Tôi… yêu…cậu…” Yang cúi xuống, ngón tay trắng nõn dị thường lại xoa lên môi Tusitante, dao động, si mê nhớ kỹ lời thề tựa như chú ngữ. “Tôi chưa từng yêu ai như yêu cậu.” Tình cảm như xé rách tâm can khiến người tôi phải đau môi đỏ tươi tựa cánh hoa của cậu nhẹ đặt lên khóe miệng người kia.“Tỉnh lại mau đi!” Cậu kề sát bên taiTusitante. “Tôi sẽ không để cậu ngủ lâu quá đâu.”Trong lòng dường như bị dao khí bi thương lan tỏa khắp phòng khiến tôi có chút hít thở không thông, đau đớn xuyên vào cốt tủy làm cho tôi mờ mắt, nước mắt hòa vào tấm ra giường làm người tôi không thể nắm bắt – giống như vận mệnh không thể đoán không biết bọn tôi rời khỏi phòng chăm sóc đặc biệt như thế nào. Tôi chỉ biết tôi đã đỡ AndrewYang về tới phòng bệnh của cậu. Nhưng những giọt nước mắt trong suốt lại khắc sâu trong tâm tôi mãi không tiêu tán, nụ hôn dịu dàng, tiếng gọi thâm tình cùng đôi mắt ngập nước đều như ngọn đao đâm vào trí óc tôi, vĩnh viễn để lại vết sau ngày đó, tối nào tôi cũng để Yang vào phòng chăm sóc đặc biệt thăm Tusitante, thậm chí có khi là ban ngày tôi cũng đồng ý để Yang ở lại nơi đó. Dần dần, thời gian Yang ở phòng chăm sóc đặc biệt còn nhiều hơn ở phòng bệnh của chính giây từng phút Yang đều ngồi bên giường bệnh, lẳng lặng nhìn gương mặt ngủ say của Tusitante, thậm chí có lúc còn thì thầm nói chuyện với anh tôi. Gần như tất cả mọi người đều nghĩ rằng Yang đã quá u mê rồi, nhưng chỉ có tôi hiểu rõ đó là tình cảm sâu sắc tới khắc cốt minh tâm.
Biệt thự mê tình -Mạn Quang Đệ nhất chương hạ Hình như chương đầu ta chia không đều hay sao mà ta thấy nó ngắn hơn phần thượng! “Thực xin lỗi, ta thật sự không biết!” Ta đối “Lịch sử” của biệt thự thực chấn động, bất quá cũng khó trách. Nếu ông chú chưa một lần gặp mặt của ta đem tòa biệt thự lưu cho ta, hẳn là không phải cái gì đáng giá. Vì ta không chịu hạ giá tiền thuê nhà nên giao dịch này tự nhiên là không thành. Vội vàng tiễn cặp vợ chồng Ước Hàn tốn về. Ta bắt đầu điên cuồng rà soát toàn bộ biệt thự, hi vọng có thể tìm ra căn cứ chính xác làm cho ta tin vào câu chuyện xưa của Ước Hàn Tốn thái thái. Chính là cái gì ta cũng lục không ra, trừ bỏ lớp tro bụi bên ngoài thì ta cũng không tìm được cái gì. Từ từ, đó là cái gì? Ta phát hiện ở góc tường chứa tạp vật mặt sau tựa hồ có cái gì đó. Ta hiều kỳ đẩy tạp vật ra. “Ôi trời đất ơi!” Trên vách tường nguyên một mảng màu đỏ sậm như máu. Ta vươn tay chạm vào, kia quả thật là vết máu, vì trải qua một thời gian dài dần biến thành màu đỏ sậm. Ta cảm thấy mình như đang đứng trong hầm băng, cả người lạnh run. Lúc này ta mới hiểu được di sản của ta là bởi người khác không muốn rời tay mà bất đắc dị phải bố thí. Đột nhiên ta có cái ý tưởng, chi bằng đem vụ án giết người này viết thành tiểu thuyết. Ý tưởng táo bạo này nhất thời làm tinh thần ta phấn chấn tột độ, tiếp đó ta bắt đầu suy nghĩ về tiểu thuyết. Sau vài ngày, ta vội vàng chạy tới thư viện tìm đọc báo chí địa phương từ ba năm trước đây, không ngừng thu thập tư liệu. Khi tất cả đều chuẩn bị thỏa đáng, ta bắt đầu viết tiểu thuyết. Theo tư liệu ta sưu tập được Năm 1999, cả gia đình Cách Lâm, từ cha mẹ đến đứa con lớn nhất mới 5 tuổi cùng đứa con gái vừa tròn 5 tháng, toàn bộ mất tích. Ở biệt thự trừ bỏ tìm được vết máu bên ngoài thì cái gì cũng không có. Theo cảnh sát phỏng đoán, bọn họ rất khó có hy vọng còn sống. Nhưng có rất nhiều người đồn rắng họ là bị kẻ sát nhân giết hại, thậm chí có người còn nói do oan hồn bất tán gây nên. Như thế, biệt thự này trở thành địa điểm xấu. Và ta nghĩ tới một giả thiết tuyệt vời, tỉ như chính mình là hung thủ, lấy ngôi thứ nhất để viết tiểu thuyết này. ta tin loại thủ pháp này nhất định sẽ hấp dẫn được độc giả, đồng thời cũng sẽ hấp dẫn nhà xuất bản. Vì chuyên tâm sáng tác mà ta cơ hồ không ăn không ngủ, một ngày một đêm, ta liều mạng gấp gáp hoàn bản phác thảo. Trong lúc này không có ai đến quấy rầy, ta lúc đầu còn không để ý, sau túi tiền của ta từng chút từng chút một trống rỗng thì ta bắt đầu ý thức được sợ là sẽ không ai nguyện ý thuê biệt thự này. Mà hiện tại thuê cũng không có người muốn huống chi là mua! Tòa biệt thự này cho thuê không ai mướn, bán không ai mua, vậy thì nó đối ta mà nói có công dụng gì a? May mà ta đã viết tốt mấy chương và tiết , nếu được nhà xuất bản nhìn trúng, sinh hoạt phí tuyệt đối không còn là vấn đề. Trời vừa sáng là ta liền tỉnh, hôm nay là ngày ta sẽ cùng nhà xuất bản gặp mặt. Ta đeo thắt lưng mới, hy vọng có thể được bọn họ ưu ái. Khi ta chuẩn bị xuất môn, bỗng nhiên ở cửa xuất hiện một nam nhân trẻ tuổi, thân hình cao lớn đang định ấn chuông. “Xin chào, ta tên là Tư Đồ Thản Đặc * Bố Lai Nhĩ, ta xem trên cửa để bảng có phòng cho thuê’ nên định tiến vào xem một chút!” Ánh mắt màu xanh biếc của nam nhân trẻ lộ vẻ thành khẩn nhìn ta, người thanh niên này thật sự rất cao, ta cao 176cm đã được gọi là cao rồi, vậy mà bây giờ ta chỉ đứng đến cằm hắn. “Thực xin lỗi, Bố Lai Nhĩ tiên sinh. Ta hiện tại phải ra ngoài, ngươi có thể cho ta xin số điện thoại được không? Chờ ta trở về sẽ tái gọi người định thời gian, có thể chứ?” Hắn tới thật không đúng lúc. “A, không sao! Là ta quấy rầy rồi!” Hắn vừa nói vừa viết ra dãy số để liên hệ. *** “Thực xin lỗi, ta muốn gặp tiểu thư Địch Địch An. Thỉnh ngài thông báo giúp ta.” Ta tìm tới nhà xuất bản, vị tiểu thư Địch Địch An ta vừa nói là chủ của nơi này, rất nổi tiếng trong giới xuất bản. “Thực xin lỗi, nàng không thể gặp ngươi!” Đã là lần thứ tư bí thư nói với ta như vậy. Xem ra vị tiểu thư Địch Địch An kia là không muốn gặp ta. “Xin ngươi nói với nàng, tiểu thuyết này là chuyện có thật. Không có nửa điểm giả dối…” Ta đối vị bí thư này thổi phồng sự thật, lấy lí do có khả năng nhất hấp dẫn tiểu thư Địch Địch An phải gặp ta. “Đây là Dương tiên sinh? Mời vào!” Tiểu thư Địch Địch An mở cửa ra xuất hiện trước mặt ta. Nàng rốt cục chịu gặp mặt ta, ta hưng phấn cực kỳ, bởi vì này có ý nghĩa tác phẩm của ta mới mẻ, có thể được nhận. “Ngươi nói tiểu thuyết này là chuyện có thật?” Địch Địch An hỏi lại ta. “A? Đúng vậy!” Ta đã không còn đường lui, phải tiếp tục nói dối. “Lấy ra cho ta xem xem!” Địch Địch An tiếp nhận bản nháp của tiểu thuyết, cẩn thận đọc. Ta thực khẩn trương, không dám nhìn sắc mặt của nàng, ánh mắt hướng đến ngón tay của chính mình. “Không tồi! Thật ra phải nói là quá tuyệt vời!” Tiểu thư Địch Địch An rốt cục đã xem xong tiểu thuyết của ta, nàng có vẻ rất kích động! “Dương thân mến, ngươi nó đó là chuyện có thật?” “Này…” Ta cuối cùng cảm thấy nói dối không tốt. “Ta hiểu rồi, là chính hung thủ nói với ngươi đi! Quá tuyệt vời. Tiểu thuyết này của người sau khi được tuyên truyền nhất định sẽ gây xôn xao quần chúng.” Địch Địch An căn bản không nghe ta giải thích, một hồi tự biên tự diễn. “Chúng ta nhất định thành công, tin ta đi Dương!” Ta đã không còn lời nào để nói, vì trong miệng nàng phát ra hai chữ “Thành công” với ta quả thực hấp dẫn. Kết quả của bữa cơm trưa là Địch Địch An sẽ đáp ứng cho ta một tháng thù lao. Như thế đối ta mà nói chính là sự khích lệ to lớn, thượng đế hẳn là ở nơi nào đó nguyện ý phù trợ ta. Ta đau khổ sáng tác đã hai năm, rốt cục cũng đạt được thắng lợi vẻ vang. Cứ như vậy vừa không phải bán biệt thự cũng không cần tìm người thuê nhà, có được tiền nhuận bút kia thì đã đủ để ta chuyên tâm sáng tác rồi. Về đến nhà, ta tìm số điện thoại định gọi từ chối Bố Lai Nhĩ tiên sinh. “Đinh linh linh” “Xin chào, ta là Cừu Đức * Dương.” Ta cầm lấy điện thoại. “Ta là Địch Địch An!” Thanh âm nàng chất chứa vẻ phấn chấn. “Là tiểu thư Địch Địch An, có chuyện gì vậy?” “Thực có lỗi, Dương tiên sinh. Vì tài chính có chút vấn đề, chỉ sợ chi phiếu phải hơn một tháng nữa mới có thể trả.” Địch Địch An mang đến cho ta cái tin tức xấu. “Thế tháng tiếp theo ngươi nghĩ ta sống ra sao? Ta đã hết sạch tiền rồi!” Ta cảm thấy chính mình đang nổi trận lôi đình, không ngờ nàng là loại nữ nhân lật lọng! “Phi thường xin lỗi ngươi, nhưng tiểu thuyết của ngài chúng ta đang tính toán xuất bản!” Địch Địch An lần nữa hướng ta tỏ vẻ xin lỗi. “Biết rồi, ngươi làm mau đi!” Ta hết nói nổi rồi. Bản quyền tiểu thuyết đã bán cho bọn họ, ta không thể tìm đến nhà xuất bản khác. “Thật sự phi thường có lỗi, ta sẽ mau chóng cấp cho ngươi chi phiếu!” Hiện giờ ta không thể không tìm người nguyện ý thuê nhà, ít nhất cũng phải tìm được chi phí lo liệu cho cuộc sống phía trước. Vốn ta nghĩ từ chối Bố Lai Nhĩ tiên sinh, nhưng hôm nay nhất định phải gọi điện hẹn hắn đến xem phòng ở.
Biệt thự mê tình – Mạn Quang Tác giả Mạn Quang Thể loại Nhất thự nhất công, hiện đại, ngược thân ngược tâm, HE Editor Phong Nguyệt Beta Dưa_chan Con mẹ nó!” Ta hung hăng chửi mắng lão thiên gia. Đây đã là lần thứ N ta bị trả lại bản thảo. Không có nhà xuất bản nào nguyện ý xuất bản tiểu thuyết của ta, mà giờ ta sắp táng gia bại sản đến nơi. Ta vì viết tiểu thuyết đã từ bỏ một công việc cực tốt, bạn gái cũng bởi vậy mà ly khai ta. Nguyên do là nàng không muốn cùng tên “Ảo tưởng gia” ta chung sống cả đời. Dù thế ta vẫn không từ bỏ giấc mộng mình đang theo đuổi, ta tin tưởng một ngày nào đó ta sẽ trở thành tiểu thuyết gia xuất sắc. Nhưng hiện tại sinh hoạt của ta duy trì bằng “kết hôn phí” lúc trước ta tiết kiệm còn có bảo hiểm nhân thọ do cha mẹ chết vì tai nạn để lại. Cái đáng nói chính là, hiện tại số tiền đó đã bị ta hao phí không ít, giờ ta đã sắp không còn nhìn thấy ánh sáng hi vọng vào ngày mai. Một con người có triển vọng trở thành tiểu thuyết gia vang danh thiên hạ giờ đây sắp thành một tên thanh niên chết đói đầu đường. Túi tiền chỉ còn hơn trăm đồng, đến kỳ đóng tiền thuê nhà hẳn là giao không nổi. Tiền ăn còn không biết có thể chống đỡ được đến lúc nhà xuất bản nào đó chấm trúng bản thảo không nữa. Thật sự đau thấu tâm can! Ta suy sụp quay về nhà trọ. Đêm nay có thể là đêm cuối cùng ta ở lại nơi này, ngày mai chủ nhà sẽ bởi vì ta không đưa tiền thuê mà đuổi ta ra khỏi cửa. “Cừu Đức * Dương tiên sinh, có người tìm ngươi!” Ta vừa mới tiến đến cửa, bà chủ nhà đã kêu ta lại. “A?” Làm ta giật cả mình, ta tưởng nàng định hướng ta đòi tiền nhà chứ! “Ta biết rồi. Cám ơn ngươi, Tư Thông thái thái.” Năm 80 cha mẹ ta đến nước Mĩ, trở thành dân di cư từ Trung Quốc. Ta tuy sinh ra ở Trung Quốc nhưng lại ở nước Mĩ, chịu ảnh hưởng của nền giáo dục nơi này. Có thể nói, ta bây giờ trừ bỏ diện mạo như người Trung Quốc ra, tiếng Trung có thể nghe hiểu nhưng nói thì không thạo. Cho nên, ta ở đây hẳn là không có thân nhân, về phần bằng hữu cũng bởi vì sự nghiệp mà bị ta làm bất hòa. “Ngài khỏe chứ!” Một nam nhân cao lớn đang đứng trong phòng ta. “Ta là luật sư Tát Đắc Lạp”. Hắn hữu nghị bắt tay ta. “Hân hạnh!” Ta không thích luật sư, cũng không hay giao tiếp với họ. “Ước Hàn * Dương tiên sinh vừa chết, ông ấy là chú ruột của ngài.” Luật sư Tát Đắc Lạp hảo tâm giải thích cho ta hiểu. Kỳ thật người tên Ước Hàn ta thật sự một chút cũng không biết. “Vậy có chuyện gì?” Không phải vì ta vô cảm mà bởi vì người kia đối ta không quen. “Hắn có để lại cho ngươi một phần di sản!” Trong lúc luật sư Tát Đắc Lạp nói đến di sản, ta đột nhiên nhận ra này luật sư là con lai, làm ta nhất thời đối hắn sinh hảo cảm. “Hi vọng ngày mai ngài đi viếng lễ tang, ta sẽ ở đó tuyên đọc di chúc.” Tự nhiên ta thấy thượng đế tuy đóng cửa trước mặt ta nhưng lại để ta dang rộng đôi cánh bay lên. Đến khi luật sư Tát Đắc Lạp đi rồi ta vẫn còn chìm đắm trong sung sướng. Nguyên một buổi tối ta chỉ nghĩ đến ông chú chưa từng gặp mặt cũng chưa từng nghe nói qua, để lại cho ta cái gì. Mà chủ nhà thái thái tựa hồ cũng biết ta được thừa kế di sản nên cũng không có vội đuổi ta đi. *** Ta dựa theo địa chỉ của luật sư Tát Đắc Lạp cho, đúng giờ đến khu mộ. Những người đến dự tang lễ không có ai là ta quen biết, trừ bỏ luật sư Tát Đắc Lạp là người duy nhất còn đâu đều là những gương mặt xa lạ. Nghe mục sư đọc diễn cảm thánh kinh, đến khúc “A-men” thì mọi người đã muốn mau mau đem hoa trắng ném xuống quan tài đã hạ thổ. Tiếp theo, mọi người kích động ngồi chờ thời khắc tuyên đọc di chúc. “Ta đem tất cả tài sản lưu lại cho con cháu của ta.” Luật sư Tát Đắc Lạp bắt đầu đọc đến phần cốt yếu của di chúc”Đứa con cả Thomas * Dương được…” Đây là cái dài dòng di chúc hoặc nói là danh sách cũng không sai, ta dựng cái lỗ tai nghe luật sư đọc đến tên của ta. “Cháu họ của ta Cừu Đức * Dương, ta để biệt thự ở thị trấn xxx ngoại thành cho hắn. Nếu cháu họ đã chết thì con cháu của hắn sẽ kế thừa.” Rốt cục của ta ngàn hô vạn gọi cũng đã nhắc tới phần di sản kia. “Vạn tuế!” Lòng ta vui mừng như điên, là một tòa biệt thự a! Thẳng đến lúc ta tiếp nhận chìa khóa cùng giấy tờ quyền sở hữu từ tay luật sư Tát Đắc Lạp ta mới hiểu được mình không phải đang nằm mơ, nữ thần may mắn đã hướng ta vẫy vẫy tay a. Ta cưỡi trên cái “Lão xe tăng” của ta vội vội vàng vàng chạy về nhà, lập tức thu dọn đồ đạc chuẩn bị suốt đêm lái xe đến biệt thư của ta. “Dương tiên sinh, ngươi đi à?” Chủ nhà Tư Thông thái thái thấy ta đang lên xe thì đến chào ta. “Đúng vậy, Tư Thông thái thái. ta phải rời khỏi nơi này!” Nói xong ta leo lên xe, đầu cũng không quay lại mau chóng ly khai nhà trọ nhỏ hẹp. Kỳ thật Tư Thông thái thái cũng không phải người xấu, nhưng có lẽ làm chủ cho thuê nhà quá lâu liền bị nhiễm hơi tiền, lâu dần biến thành bà chủ hung ác thấy tiền sáng mắt. Nên khi ta biết ta có được một tòa biệt thự đã không chút do dự lập tức rời khỏi đây. Đi xe chừng ba giờ thì đến xxx trấn mà mất hai giờ mới tìm được biệt thự của ta. Khi ta tìm được thì trời cũng sắp tối tới nơi. “Oa~” Biệt thự đứng vững ở một bên sườn núi, tòa biệt thự theo phong cách cổ điển, lại có một hoa viên cực lớn. Đáng tiếc đã lâu không có ai chiếu cố, toàn hoa viên nơi nơi đều là cỏ dại, cả phòng ở cũng bị phủ đầy cây thân leo. Nhưng về tổng thể mà nói thì nó cũng đủ tráng lệ để khiến ta phải giật mình. Ta dùng chìa khóa mở ra cửa phòng đã rỉ sét. Một mùi nấm mốc xộc thẳng vào mặt, sàn nhà bám bụi dày đặc. Bên phải cửa ra vào là phòng bếp, đối diện cửa là một cầu thang kiểu xoắn ốc, ta theo cầu thang đi lên lầu. Phòng ở tuy chỗ nào cũng toàn bụi cùng mạng nhện nhưng tất thảy đều bảo tồn không tồi. Biệt thự có hai tầng, trên lầu có một phòng khách rộng rãi sáng sủa. Phía bên là một loạt cửa sổ cao lớn, hơn nữa phòng khách còn có lò sưởi trong tường mà ta hồi bé mơ ước. Ta mở đèn lên mới biết nơi này có điện, ngay cả bóng đèn cũng là loại tốt, dọn dẹp sơ qua một chút rồi hướng ba lô lấy ra miếng bánh mỳ. Tùy tiện ra hoa viên kiếm vài nhánh cây khô về đốt lò sưởi, ta cuộn mình trong chăn bông chìm vào giấc ngủ. Cảm giác này từ khi ta bắt đầu sáng tác tới nay là lần ngủ ngon nhất. Khi tỉnh dậy, ta cảm nhận được một luồng thần thanh khí sảng. Chờ ta dọn dẹp tốt tất cả mới phát hiện từ sáng sớm mình đã không ăn chút gì, mà lương thực mang theo cũng không nhiều lắm, vì thế ta lái xe ra quán cà phê gần đấy ăn một chút, thuận tiện ghé vào siêu thị mua ít đồ. Đến lúc quay lại biệt thự thì đã hai giờ chiều. Ta lười biếng nằm phơi nắng trên sàn phòng khách trống rỗng, trong lòng suy nghĩ về tiểu thuyết mới của mình. Nhưng kia không phải là vấn đề cấp bách hiện giờ mà là vấn đề sinh hoạt phí. Ta rất thích tòa biệt thự này nên không nghĩ sẽ bán nó. Nhưng ta không thể ở mãi thế được, đột nhiên trong đầu lóe ra ý tưởng chi bằng ta cho thuê gian phòng ở lầu dưới có riêng cả một phòng vệ sinh kia! Như vậy có thể giải quyết được vấn đề sinh hoạt phí, hơn nữa cũng không ảnh hưởng nhiều tới ta đang ở lầu hai. Lát sau, tạm thời để chuyện tiểu thuyết của mình sang một bên, bắt tay vào tìm kiếm người nguyện ý muốn thuê nhà. Trước tiên ta treo ở trước cửa biệt thự một cái bảng, tiếp theo ta đi tìm công ty môi giới nhà ở cách biệt thự một dặm. Khi làm xong việc thì trời đã tối. Ban đêm biệt thự đặc biệt yên tĩnh, cho dù là ban ngày thì nơi này vẫn tốt đẹp như vậy, rời xa khu phố trung tâm ồn ào náo nhiệt. Đối với một tác gia như ta mà nói nơi này chính là nơi làm việc lý tưởng nhất. Quay lại với tiểu thuyết luôn bị trả lại của ta, hy vọng từ những lần đó có thể rút được kinh nghiệm, giúp chính mình viết ra kiệt tác nổi danh đỉnh đỉnh. Nhìn ra cửa sổ, bầu trời đầy sao như suy nghĩ của ta giờ khắc này vô phương rõ ràng. Nhà xuất bản nói tác phẩm của ta không có sức hấp dẫn độc giả, đối với nhà xuất bản mà nói loại tiểu thuyết làm thâm hụt tiền mua bán là tuyệt đối không có khả năng sẽ làm. Ta phải viết ra loại tiểu thuyết có thể thu hút độc giả. Ta trầm tư suy nghĩ cả một đêm không ngủ, bất tri bất giác trời đã sắp sáng. Ta tắm rửa sơ qua hội làm chính mình thanh tỉnh một chút. “Đinh” Tiếng chuông cửa vang lên. “Thực xin lỗi, đã quấy rầy. Chúng ta là vợ chồng Ước Hàn Tốn, chúng ta từ công ty môi giới bên kia biết được nơi này có cho thuê phòng.” Nguyên lai là người muốn thuê phòng. “Đúng vậy, mời vào!” Ta dẫn đôi vợ chồng Ước Hàn Tốn đi nhìn phòng ở. “Phòng như thế này ta thực vừa lòng, khống biết tiền thuê là bao nhiêu?” Ước Hàn Tốn thái thái hỏi ta. “Mỗi tháng 350 đôla.” Đây là sinh hoạt phí cần thiết mỗi tháng của ta. “Đắt quá vậy!” Ước Hàn Tốn tiên sinh lập tực phản đối nói”Phòng này không tốt thế mà lại ra giá cao như vậy! Quả thực xảo trá!” “Thực xin lỗi, không thể rẻ hơn được! Bất quá ngài nói đấy là phòng không tốt’ là ý tứ gì?” Ta không thể bỏ qua lời đó của hắn. 123...24Tiếp
Tác giả Thể loại Truyện Ngược, Đam MỹNguồn thái FullSố chương 14Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 2 năm trước Thể loại Nhất thụ nhất công, hiện đại, ngược thân ngược tâm, HEEditor Phong NguyệtBeta Dưa_chanTruyện xoay quanh một tác gia vì muốn xuất bản cuốn tiểu thuyết của mình mà từ bỏ công việc tốt, bạn gái cũng vì thế mà ly khai vì không muốn sống chung cả đời một thanh niên ảo túi tiền chỉ còn hơn trăm lại đến kỳ hạn đóng tiền nhà, tác gia của chúng ta đang không biết xoay sở thế nào thì một điều kỳ diệu đã đến.
biệt thự mê tình